5 điều hối tiếc nhất khi học cao học kinh tế tại UEH

Chào các bạn, tôi tên là Trần Quốc Việt học viên lớp cao học đêm 3 K22 trường đại học kinh tế Tp. HCM.

Chắc hẳn A/C và các bạn đã đôi lần đọc bài chia sẻ của tôi, có người đồng ý, có người thấy lạ lẫm, có người chưa đồng ý. Cũng đúng thôi, vì là cảm nhận cá nhân mà 😀

Nhưng tôi chia sẻ những điều mà trước hết tôi cảm nhận và viết ra là thật.

Hôm nay là buổi học cuối cùng tại UEH. Không có cảm giác là buổi học cuối cùng hay chưa có cảm giác đến nỗi buồn bã 😀 nhưng cứ vờ như là thế, Ở bài này tôi không muốn nói các điều tôi đã đạt được, tôi muốn viết 5 điều tôi hối tiếc nhất chưa làm được khi học MBA tại UEH.

1. Tôi muốn liên kết các lớp của khóa K22 chia sẻ chéo các thông tin trong quá trình học

Tôi thấy mọi người đi học MBA này là rất tội rồi, bỏ lỡ rất nhiều cơ hội trong nghề nghiệp, thậm chí cả gia đình. Thử hỏi trong các bạn có mấy người đi học MBA mà nhàn rỗi, mà thoải mái hơn chưa? Có lẽ chỉ mấy bác diện nhà nước cử đi học và chỉ học làm cán bộ nguồn thôi.

Đa phần ai cũng vừa đi làm vừa đi học nên có một số hệ quả đáng tiếc xảy ra:

  • Theo chương trình học không sát sao.
  • Không đạt tới phong độ cao nhất khi học.
  • Không giành được kiến thức cần có của MBA.
  • Nảy sinh tiêu cực.

Nếu trong bộ môn quản trị luôn đề cao việc dự báo kinh doanh thì trong học tập dự báo và hoạch định luôn quan trọng. Tôi muốn giảm áp lực thi cử cho người đi học, từ đó việc học sẽ tập trung vào các buổi thảo luận trên lớp, thu thập kiến thức trên lớp, và tất nhiên có nghiên cứu ở nhà.

Cả khóa K22 với nhiều lớp, nhiều giáo viên, nếu biết được đặc tính của mỗi người, đề thi, cách thức học tập và được sắp xếp lại bài bản thì thế nào? Sẽ giúp cho rất nhiều bạn trong khóa K22 và cả các khóa về sau rất nhiều.

Tôi chưa làm được điều này dù rằng trong mỗi lớp cũng có người quen. Nhưng cảm giác làm 1 mình nó dễ nản lắm. Ai cũng lo công việc riêng, học tập riêng chứ chưa nghĩ tới chuyện của chung (hay là chuyện bao đồng đó 😀 ) chúng ta vẫn giỏi và luôn thích làm một mình.

2. Tôi muốn làm áo đồng phục lớp mà tôi vẫn chưa làm được

Mẫu thiết kế đã có, xưởng in cũng đã có nhưng lại 1 lần nữa tôi dường như cảm giác chỉ 1 mình tôi hăng hái thế là tôi cũng không thực hiện. Do lỗi của tôi không chia sẻ được niềm yêu mến khi chúng ta có 1 đồ vật kỷ niệm, sau này mỗi lần nhìn lại sẽ như một kết nối cho những ai dù là sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Ngoài logo lớp tôi muốn thêu dòng chữ “I always miss YOU”

Trong cuộc sống theo quan điểm của tôi có 2 thứ quan trọng nhất là gia đình và tri kỷ.

Có lúc tôi sống nhanh trong cái thời buổi đua chen này, bỏ lỡ nhiều giá trị cốt lõi trong cuộc sống này. Thực sự tôi là một người như thế. Tôi hy vọng rằng các bạn không như thế.

3. Tôi muốn làm một bài research cho riêng tôi

Điều này là nực cười sao? Uhm, bạn có thể cười nhưng đó là điều tôi muốn đấy.

Tôi học hướng nghề nghiệp, nói chung chẳng có dính líu hay có lẽ cũng chẳng có thầy cô nào muốn hướng dẫn một người kém kỹ năng về nghiên cứu, và tôi nghĩ phần nhiều các giảng viên học không có nhiều thời gian để dẫn dắt chỉ dạy từng xíu nữa.

Việc thích là một chuyện, nhưng cũng có khó khăn phát sinh là:

  • Kỹ năng phương pháp nghiên cứu cứng + biết xử lý thống kê.
  • Kiếm được giáo viên nào để hỗ trợ.

Dường như 2 tiêu chí trên nó cứ ép tôi phải có cả 2 cái cùng lúc. Tôi không thể nào thoát ra được, mò mẫm cũng rất không hiệu quả, đôi lúc bạn cần một huấn luyện viên ra quyết định cho bạn sẽ làm gì. Nếu bạn đọc bài này có ý muốn như tôi, hãy cân nhắc các khó khăn tôi ghi nhận để vượt qua.

Tôi là một sinh viên kỹ thuật qua kinh tế học, điều tôi muốn nhất là học và trải nghiệm nhiều cung bậc ở lĩnh vực mới mẻ này. Đời ai cũng có 1 lần, sống chi mà hững hờ 😀

4. Tôi chưa tổ chức 1 buổi đi chơi dã ngoại cho lớp

Lớp thật sự có rất nhiều buổi ăn chơi vui vẻ nhưng chỉ nhóm nhỏ hoặc nửa lớp là cao thôi. Với mọi người ưu tiên ăn chơi nhanh, cái gì dễ dàng cũng qua nhanh mà “Easy come easy go” Đà Lạt hay Vũng Tàu gì đó 😀 nhưng tôi không làm được, có thể do tín nhiệm của tôi chưa cao.

Tôi biết rằng khi còn đi học với nhau tổ chức đã khó, sau này hết học lại còn khó hơn. Nhưng cũng khó nói trước tương lai, biết đâu đấy… Tôi tin các bạn của tôi.

5. Tôi nghĩ rằng tôi đã đòi hỏi ở mọi người quá nhiều

Điều này thì tôi không chắc nhưng nhiều lúc tôi cảm thấy tôi làm những điều mà các bạn phải gượng ép. Dù thế nào thì tôi cũng rất yêu quý mọi người, và các bạn nếu đã biết tôi, tôi có làm các bạn buồn thì xin hãy bỏ qua cho tôi.

 

From the bottom of my heart,

Trần Quốc Việt

[email protected]

 

3 thoughts on “5 điều hối tiếc nhất khi học cao học kinh tế tại UEH”

    1. Mình ko học MBA tại UEH chỉ học VB2 và research về giáo viên, đọc bài của bạn thấy thích bạn sao ấy!!! 🙂

Comments are closed.