Tóm tắt Head First cho việc học PMP

Nội dung bài này mục đích ghi chú lại nội dung các chương của Head First. Đây được xem là tài liệu cơ bản nhất trước khi đọc PMBOK 5.

Nội dung:

  1. Tại sao phải học PMP?
  2. Organizations, Processes, Projects
  3. The Process Framework
  4. Integration Management (IM)
  5. Scope Management
  6. Time Management (TM)
  7. Cost Management
  8. Quality mamagement (QM)
  9. HRM
  10. Communication Management
  11. Risk management
  12. Procurement management

1 Tại sao phải học chứng chỉ PMP?

Bạn có cảm thấy mệt mỏi với việc phải đối mặt với những vấn đề lặp đi lặp lại? Nếu bạn làm việc nhiều dự án bạn sẽ nhận thấy rằng chúng ta lặp đi lặp lại việc phải đối mặt những vấn đề một cách lặp đi lặp lại (over and over again). Và đây là lúc bạn cần phải học để giải quyết những vấn đề này một cách thông dụng.Có một số lượng lớn các PM viết tài liệu mang tính thực tiễn giúp chúng ta. Hãy bắt đầu để thay đổi cách chúng ta quản lý dự án (QLDA). Ở chương 1 chúng ta sẽ học một số thứ hay ho sau:

Continue reading “Tóm tắt Head First cho việc học PMP”

Chứng chỉ PMP là gì?

PMP viết tắt của Project Management Professional, đây là một loại chứng chỉ được cấp bởi PMI (Project Management Institute) của Hoa Kỳ. Chứng chỉ PMP là loại chứng chỉ về quản lý dự án.

Chứng chỉ PMP được xem như một chứng chỉ cốt lõi “gối đầu giường” của những nhà quản lý dự án. Dựa trên khảo sát về lương người có chứng chỉ PMP so với những người ko có chứng chỉ trong cùng lĩnh vực có mức lương cao hơn khoảng 25%.

Điều kiện thi PMP: Có 2 điều kiện để được thi PMP

  • Nếu là đại học cần tối thiểu 3 năm kinh nghiệm làm QLDA + 4500 giờ QLDA.
  • Nếu là phổ thông cần tối thiểu 5 năm kinh nghiệm làm QLDA + 7500 giờ QLDA.
  • Cần có 35 contact hours (35 giờ học QLDA). Để có 35 contact hours bạn cần từ 35$-2000$ (Rẻ nhất học online tại http://liprof.com)

Tài liệu học PMP:

  1. Head First
  2. Rita
  3. PMBOK 5

Lưu ý chứng chỉ cần review 3 năm một lần (cần apply 60 PDUs + 60-150$ lệ phí tuỳ là member hay không).

Thời gian cần thiết để học để lấy PMP:

  • Cần trung bình từ 2-4 tháng để học thi lấy chứng chỉ PMP (200-400 giờ học).
  • Để hiệu quả một ngày nên giành khoảng 3 giờ để ôn luyện.

Chi phí để thi chứng chỉ PMP:

  • Đăng ký thành viên PMI: 139$
  • Lệ phí thi: 405$
  • 35 Contact Hours: 200$
  • Sách vở tài liệu: 100$

=> Chi phí bề nổi khoảng 900$, đi lại rồi backup nữa tầm 1000-1500$ vì có thể lấy 35 Contact Hours mất phí cao hơn và đăng ký các kỳ thi thử mất phí.

Tham khảo nguồn: http://hocpmp.com

 

 

Cách tải tài liệu từ Science Direct miễn phí (Updated 2015)

Các paper nghiên cứu khoa học có từ nhiều nguồn, trong đó ScienceDirect.com là một nguồn uy tín. Có điều khó khăn là tài liệu ở đây phần lớn tính phí. Ở bài này tôi hướng dẫn cách lấy tài liệu một cách free 🙂

Nghe thầy Khoa chia sẻ site này có tài liệu chất lượng hơn emerald.

B1: Đăng nhập vào ScienceDirect.Com

Tìm tài liệu trong ô tìm kiếm: giả sử tôi tìm các paper về teamwork

Như các bạn thấy tài liệu note ở vị trí số 1 với giá 31.50$ và bạn muốn sử dụng tài liệu này nhưng không có khả năng chi trả. Hãy làm theo tôi 😀

B2: Vào trang http://libgen.io (Do site này thời gian vừa giờ thỉnh thoảng bị downtime nên bạn vào site http://libgen.in thay thế nhé)

Nhập tên đầy đủ của paper trên vào ô dài nhất rồi nhấn Search => ra kết quả như hình bên dưới.

Click vào cái link DOI để download.

Quá dễ dàng phải không nào 😀

Chúc anh chị học tốt 😀

 

[email protected]

Tổng hợp phím tắt sử dụng Mac OS

  1. Cmd + Shift + 3: Chụp toàn màn hình
  2. cmd + shift + 4: Chụp vùng màn hình.
  3. Cmd + Shift + 4 + Space: Chụp cửa sổ chọn.
  4. Fn + F11: Thu nhỏ tất cả cửa sổ hoặc dùng 4 ngón.
TỔ HỢP PHÍM CHỨC NĂNG
Nút Power Bấm để bật máy, Khi Mac đã bật, bấm để sleep hoặc bật máy lại.
Giữ nút Power trong 1,5s Hiển thị bảng Restart / Sleep / Shut Down
Giữ nút Power trong 5s Ép máy Mac tắt
Control-nút Power Hiển thị bảng Restart / Sleep / Shut down
Command-Control-nút Power Ép Mac khởi động lại
Command-Option-nút Power Đưa máy vào chế độ Sleep
Command-Control-nút Power Thoát tất cả ứng dụng (máy sẽ hỏi bạn có lưu lại các tài liệu đang sử dụng hay không) sau đó khởi động lại máy
Command-Option-nút Power Thoát tất cả ứng dụng (máy sẽ hỏi bạn có lưu lại các tài liệu đang sử dụng hay không) sau đó tắt máy
Shift-Control-nút Power Đưa màn hình vào chế độ Sleep
Command-Shift-Q Log Out
Command-Shift-Option-Q Log Out ngay lập tức

Shift ⇧ Control ⌃ Option ⌥ Command ⌘ Tab ⇥ Enter ↩ Delete ⌫ Eject ⏏ Esc ⎋
CÁC LỆNH CỦA FINDER XỬ LÝ TEXT
space Mở Spotlight ⌘ ← ⌘→ Tới đầu/cuối dòng
⌘ ⌥ space Cửa sổ Spotlight ⌘ ↑ ⌘↓ Về đầu/cuối văn bản
⌘ ⌫ Xoá tới Trash ⌥← ⌥→ Tới từ trước/sau
⇧⌘⌫ Xả Trash ⌥ ↑ ⌥↓ Tới đoạn văn bản trước/sau
N Cửa sổ Finder mới Để lựa chọn (bôi đen), thêm ⇧ vào shortcut
⇧ ⌘ N Thư mục mới ⌘X ⌘C ⌘V Cắt | Copy | Dán
I Xem thông tin ⌘ A Chọn tât cả
space Tìm nhanh ⇧⌘L Tìm trên Web (đã chọn text)
E Huỷ gắn ổ đĩa ⇧⌘Y Mở Stickies (đã chọn text)
J Tuỳ chọn xem QUẢN LÝ MISSION CONTROL
K Kết nối máy chủ ⌃ ↑ Mở Mission
⇧ ⌘ A Mở thư mục Application ⌃ ↓ Xem cửa sổ ứng dụng
⇧ ⌘ C Liệt kê ổ đĩa F11 Xem Desktop
⌘ ↑ Mở thư mục trên F12 Mở Dashboard
⌘ ↓ Mở thư mục hiện hành ⌃← ⌃→ Di chuyển giữa các space
⌘ F Tìm kiếm Cửa sổ ứng dụng (sau ⌃ ↓)
⌘C ⌘V Cắt|Dán file spacebar Phóng to cửa sổ có con chỏ (sau ⌃ ↓↑)
⌥⌘V Dán và xoá file nguồn PHÍM TẮT QUẢN LÝ ĐIỆN NĂNG
DI CHUYỂN GIỮA CÁC APP|ỨNG DỤNG ⌥⌘⏏ Sleep (tạm nghỉ)
⌘ ⇥ Di chuyển giữa các ứng dụng ⌃⌘⏏ Khởi động lại
` Cửa sổ tiếp theo của cùng ứng dụng ⌃⌥⌘⏏ Tắt máy
⌃⇥ Chọn Tab tiếp theo ⇧⌃⏏ Tắt màn hình
⇧⌃⇥ Về Tab trước ⌃⏏ Hộp thoại tắt mở máy
CHỤP ẢNH MÀN HÌNH PHÍM TẮT TRÊN ỨNG DỤNG
⇧⌘3 Toàn màn hình (lưu file trên Desktop) ⌘N Cửa sổ mới ⌘, Tuỳ chỉnh App
⇧⌃⌘3 Toàn màn hình (lưu clipboard) ⌘O Mở file ⌘H Ẩn cửa sổ
⇧⌘4 Khu vực (lưu file Desktop) ⌘W Đóng cửa sổ ⌥⌘H Ẩn tất cả
⇧⌃⌘4 Khu vực (lưu clipboard) ⌘S Lưu Bản font
⇧⌘4 space Cửa sổ (lưu trên Desktop) ⇧⌘S Lưu ⇧⌘C Bảng mầu
MỘT SỐ PHÍM TẮT KHÁC ⌘P In ấn ⇧⌘/ Trợ giúp
⌥ ⌘ 8 Bật/Tắt tính năng phóng to ⌘Q Thoát ⌃⌘F Toàn màn hình
⌥⌘= ⌥⌘- Phóng to/Thu nhỏ PHÍM TẮT KHỞI ĐỘNG
cuộn chuột Phóng to/Thu nhỏ Chọn phân vùng khởi động
⌃ ⌥ ⌘ 8 Âm bản màn hình ⌥ ⌘PR Reset PRAM
⌥⇧⌘⌫ Xả Trash tức thì S Khởi động chế độ Single-user
Space Xem nhanh (ảnh, văn bản) R Vào Disk Utility và Khôi phục trực tuyến
⌥⌘⎋ Mở hộp thoại Force Quit Khởi động Safe Mode
⌥⇧⌘⎋ Force Quit App hiện hành (nhấn giữ hơn 3 giây) C Khởi động từ CD/DVD

 

 

Kinh nghiệm đi Singapore by Kevin Updated 2015 – Draft

Chào cả nhà, 1 năm mới đến có nhiều ý định viết bài chia sẻ học hành mà h lại thành ăn chơi thế này. thôi thì chơi thì chơi cho ra hồn nhé.

1 – Góc nhìn ra nước ngoài.

Có lẽ phần lớn mọi người rất thik đi du lịch, đi nước ngoài, một số người dùng từ đi phượt… ko biết thế nào chứ Kevin cảm thấy họ hp khi được chia sẻ (thái quá thì khoe) về điều này lắm. Kevin thì ko thik đi nhiều, chỉ thik ở một chỗ, yên tĩnh, vì thế chuyến đi Sing này mình ko thực sự thik thú gì hết. Nhưng vói kinh nghiêmj của người đi trươc xin note 1 chút vậy :))

2 – CHUẨN BỊ GÌ KHI ĐI SING

  1. điều quan trọng nhất passport số đẹp. Đùa chứ hehe passport còn 6 tháng là ok.
  2. tiền qua Sing. Lúc Kevin mới đi cầm tiền đô mỹ sợ lắm, vì sợ qua Sing ko thể xài được. Phải đổi ở sân bay tân sơn nhất. Khi qua Sing mới thấy có rất nhiều chỗ đổi, tỷ giá cũng tốt hơn (ở VN lúc Kevin đổi 1USD = 1.3$S, bên Sing thấy 1$ = 1.4$S). Nên đổi ở Sing lợi hơn. Còn mang bao nhiêu thì đủ thì khó nói lắm. Ở Sing chi phí ăn uống đắt, nhiều bạn mang đồ ăn ở vn qua như mì tôm, bánh trái các kiểu. Một ngày bình thường thì tiêu khoảng 50$S (đối với Kevin). Một số ng cẩn thận còn mang thẻ Debit hay Credit đi theo nữa.
  3. In các giấy tờ sau để hải quan có hỏi thì show up: vé khứ hồi (các vụ ko có vé khứ hồi bị hỏi nhiều + nó ko ưa ai ở hơn 30 ngày), khách sạn sẽ ở đâu, lý do đến Sing làm gì (vì công việc hay đi du lịch).
  4. Đồ đạc linh tinh: ở Sing rất nắng nên chuẩn bị mũ, hạn chế mang giày cao gót, có dép lê phụ trợ thì ok vì KS có khi ko có dép lê đâu (qua đây thì cứ 2$S), cục sạc 3 trấu (ở sing ko như VN mình cắm sạc 2 trấu đâu). Ah, ở Sing thi thoảng có mưa nữa đấy.
  5. chút tiếng anh. Đừng sợ qua đó ko nói được, cũng đơn giản lắm, ở Sing nhiều ng hoa và người ấn, họ nói tiếng anh có khi còn dở hơn mình. Cứ nghĩ là: mình nói nó ko hiểu thì nó tệ hơn mình, ngta nói mình ko hiểu thì ngta ko chuẩn, kiếm người khác nói chuyện, đừng có cái kiểu ra ngoài rồi gặp ngta sợ rúm mịe lại thì làm ăn gì (đùa chứ, mình tin các bạn đủ tự tin để communication với người lạ).
  6. Cài đặt sẵn Singapore Offline Map (Cái này ko quan trọng lắm) và Singapore MRT (Cực kỳ quan trọng). Có 2 cái này + 1 chút tiếng anh bạn bị lạc mới lạ. Ở Sing ngta di chuyển bằng phương tiện công cộng cực nhiều, rất ít phương tiện cá nhân, nên bạn thấy ngoài đường thì vắng quoe ah, cây cối thì cực nhiều. Chim dạn người cực kỳ, ý mình là chim nhé, ở VN nhiều ruồi thế nào thì ở Sing chắc cũng nhiều chim như thế.
  7. Hủy gói 3G của Sim bạn, ở Sing dùng 3g chuyển vùng giá cực cao nhé, phải hủy. Còn tuyf bạn ko dùng điện thoại trong thời gian này thì tùy, hay dùng Sim Singtel mua ở Changi (Giá 16$)

3 – VẤN ĐỀ CÓ THỂ XẢY RA Ở VN KHI QUA SINGAPORE

  1. Đi qua Sing thì đi cổng quốc tế nhé (International Terminal), nói các bác taxi đi, cửa quốc nội thì rẽ trái trước, quốc tế thì lên trên. Ở VN cũng có hệ thống chỉ đường chỗ này, chịu khó nhìn chứ cứ nhắm mắt chạy liều (Thấy đông đông rẽ thì rẽ theo khéo vào cổng quốc nội cmnl).
  2. Hôm đó Kevin bay lúc 8h25 mà đi từ nhà 6h sáng mà còn tí trễ. Các bạn nên tranh thủ đi sớm tí vì cửa quốc tế phần giám sát hải quan lâu lắm.
  3. Chú ý cân nặng hành lý mang theo (Vietjet thì 7kg, VNA thì 20kg thì phải).
  4. Ở Hải quan chú ý cổng (Vietnam Passport). Họ sẽ hỏi các câu đại loại như: đây là lần thứ mấy đi? đi qua đó làm gì? đi mấy người? đi bao h về? qua đó thì ở đâu? (Khi tới hải quan bên Singapore cũng có thể bị hỏi mấy câu thế nếu nhìn bạn giống “gái” quá).

4 – Ở TRÊN MÁY BAY.

  • Bạn nên ăn cái gì ở đây nếu đói, vì qua Sing ăn ún còn đắt hơn trên máy bay (Ở Sing ăn khoảng 2.5$S đến 11$S).
  • Tranh thủ làm quen người VN nào đó nếu có thể và hỏi họ thông tin bên đó thế nào, coi như 1 nguồn. Kevin quen 1 cô ở Vũng Tàu, nói chuyện hồi rồi cho Kevin ăn cam (cam thôi nhé), mời về Vũng Tàu chơi luôn 😀 xin số điện thoại bảo nếu có j cứ gọi cho Cô :)) mình đúng ở hiền gặp lành. Đâm ra từ  lúc đc chỉ giáo mình qua Sing tự nhiên hẳn, cảm thấy con người thật tốt, tốt hơn con vật, thế mà có lúc mình lại chửi mấy thằng chó công an giao thông (thật ko hiểu nổi mình nữa).
  • Khai báo cái mẫu để nộp hải quan vào làm gì. Như hình dưới. (Nhiều hình quá, ko bít push hình nào, thôi để khi khác post).Nhìn chung là họ sẽ nhìn vào cái bảng nhập cảnh đấy, họ sẽ hỏi nếu nghi ngờ qua hải quan, nếu được đóng dấu cho qua thì welcome to Singapore, còn ko thì có cảnh sát áp giải bạn về VN ngay và luôn. Nếu được qua, bạn sẽ đc cầm phần còn lại của cái tờ khai nhập cảnh đó, khi về lại VN thì show ra, rớt cái đó thì hơi bị phiền phức nhé, nên kepj nó trong pp.

5 – XUỐNG SÂN BAY CHANGI CỦA SINGAPORE.

  • Sing nhanh hơn mình 1 giờ nên các bạn chú ý.
  • Việc đầu tiên xuống máy bay là đi toilet nếu muốn.
  • Việc tiếp theo là lấy đồ, chú ý các màn hình tivi gần gate ra của bạn để lấy đồ.
  • Nếu đồ bạn ít thì đi thẳng ra sân bay luôn, đừng qua mấy cái máy kiểm hàng hóa lớn. Tôi cũng bất ngờ khi được hướng dẫn thế vì nếu ai lấy đồ mình đi cũng ko biết. Chắc Sing ngta văn minh nên ko sợ trộm :))
  • Đến quầy có chữ Information xin password wifi free để check in báo về VN nếu cần.
  • Rồi xếp hàng để nhập cảnh nộp cái phiếu lúc ghi trên máy bay. Nhớ xếp hàng đoàng hoàng và ko xả rác (Đm, bị phạt thì vỡ mồm đấy).
  • Nó sẽ hỏi mấy câu linh tinh như đi mấy người, đi làm gì, ở đâu, vé khứ hồi đâu. Kevin đẹp trai thì ko bị hỏi, mấy thằng đi sau bị hỏi khóc lóc van xin thảm thiết, mấy em mà ghi đẻ ở miền tây thì thôi rồi đấy, ngta sợ dân mình qua làm gái á, ăn mặc gọn gàng tí, đừng hí hửng đi Sing mặc đẹp chụp ảnh, khéo cho về VN và cảnh sát đón luôn đấy. Cấm chụp ảnh tí tởn ở hải quan, bị tịch thu máy đấy.
  • sau khi hỏi ở hải quan xong thì bạn có thể lấy mấy viên kẹo mang đi ăn, chỉ ở Sing mới thế á, hay thiệt. mak ăn kẹo thì đừng xả rác khéo lại bị phạt. Ở Sing ngta ghét kẹo singum, nên tốt nhất qua Sing thì quên kẹo singum đi nhé, có hôn nhau thì đánh răng trc đi mấy bạn, còn trẻ mà dùng đồ phụ trợ nhiều quá thì sau này về già sao?
  • Mua 1 thẻ Ez-link, thẻ này rất tiện, bạn có thể dùng nó đi Train, Bus và cả Taxi thì phải. Mình khuyến nghị mua thẻ này dù bị giam 5$ mãi, có thể được refund khi về. Taxi thì đi hơn 3 người hãy đi, đi 1 mình tốn lắm, leo lên xe ko biết thế nào là tốn 3$ cmnr + phí kẹt xe nếu có. Đi hết Terminal 3 bạn sẽ tới CG2 MRT, dưới đó có passenger service rồi mua. Mới mua thì 12$, nạp thì có thể 10$ hay 20$. mình mua + nạp phát 32$ luôn :))sau này được refund nếu dư mà, ngại gì mak ko mua. Mình quay rất nhiều clip+chụp Singapore, về VN rảnh sẽ post sau.

6 – VÀI LƯU Ý ĐI MRT

  1. Khi vào MRT nhớ quét thẻ, khi ra cuối cùng mới quét lại (ra cuối cùng chứ ko phải switch platform nhé).
  2. Ví dụ: tôi ở khu Lavender ở EW11 (line màu xanh lá), tôi đi làm ở gần CC24 (Kent Ridge). Tôi sẽ quét thẻ ở EW11, đến CC22 là giao giữa EW và CC (line màu xanh lá cây, và line màu vàng), tôi chuyển qua Circle Line và đi tiếp. Khi tới CC24 tôi mới quét thẻ tiếp, cứ thế thôi. thường thì tôi đi hết từ 1-2$ mỗi lần thế.
  3. Đi MRT thì ko được ăn uống, mang mấy thứ cháy nổ, hút thuốc, bị phạt cực nặng lắm, 500$-5000$ đấy), lưu ý nhường ghế cho phụ nữ, ng già, xếp hàng cũng có luật chứ chen vớ vỉn là ăn chửi, ăn lườm đấy (nếu bạn nào dở ẹc tiếng anh thì cũng ko sao vì ngta nói có hiểu mịa j đâu, khéo tưởng ngta khen mình ấy chứ 😀 ). Nhường ngta đi ra trước, đi vào từ 2 phía cửa theo sắp hàng, vào giờ cao điểm sếp hàng dữ dội lắm. Đi chơi lưu ý các thời gian tàu hoạt động và nghỉ.
  4. Đi này mang tai phone đi nghe, vì đi nhiều cũng buồn, ở đây ngta cũng sống công nghiệp lắm, thấy thành phố đẹp nhưng con người cũng hối hả lắm, vội đi vội về, được cái ko ô nhiễm xô bồ như SG.

Cảm nhận sơ về Sing:

  1. Thành phố cực nhiều cây, nhiều chim nữa.
  2. Con người tương đối thân thiện, hỏi cái chỉ tận tình. Dường như Kevin hợp các chị các mẹ hơn, hỏi sao mà nhìn mình tội tội hay sao mak chỉ tận tình lắm, đẹp trai có lợi kinh hồn. Lúc đi quen 1 ông, tiếng anh cũng ko tốt, hỏi mak ngta trả lời còn nghe sai, đm, ko có mình ở đó khéo mất 1 cục tiền ngu rồi.
  3. Ở Sing ko giỏi tiếng anh cũng ko sao nhưng tối thiểu 1 tí, ở đây nhiều người ấn và hoa nên họ nói tiếng anh cũng chuối chuối thôi, đừng ngại. Kevin chưa bị lừa gì nên cũng ko bít có điều j nguy hiểm ko, cẩn thận và sợ nhất là mất PP nhé.
  4. Ở Sing đồ uống cực đắt, bạn nên mang chai nước đi đựng, cũng có thể ks bạn free nước hoặc mấy chỗ công viên cũng hay có lắm.
  5. Thường thì đi Sing ngta hay qua cả Malaysia nữa, nếu đi chơi cố kết hợp đi vài nước cho biết.

Thế thôi, viết trong lúc gấp dùng từ ngữ ko ok thì chớ trách, đại ý là cứ đi đi, xông pha đi, cùng lắm là bị về thôi. Chúc vui vẻ an toàn.

 

Tổng hợp Note về Python và Django

– Cai dat python: python.org
– Cai dat Django: download djangoproject.com version 1.7.4
– extract django package
– cd django directory
– cmd: python setup.py install

– Kiem tra django
python
import django
django.VERSION
– Khoi tao project su dung django
cmd: django-admin startproject mysite
– Khoi tao web server for developing
cmd: python .mysite/manage.py runserver

=========== Tip lập trình với Django

1. Sử dụng Template

Nên tạo các template rồi mới apply Context vào.

# Bad
for name in (‘John’, ‘Julie’, ‘Pat’):
t = Template(‘Hello, {{ name }}’)
print t.render(Context({‘name’: name}))
# Good
t = Template(‘Hello, {{ name }}’)
for name in (‘John’, ‘Julie’, ‘Pat’):
print t.render(Context({‘name’: name}))

2. Sử dụng URLConf trước hay tạo các function trước.

Theo nguyên tắc thiết kế chương trình top-bottom nên tạo các  URL config trước để có cái nhìn tổng quan các chức năng của chtr.

3. In Python, the empty list ([]), tuple (()), dictionary ({}), string (”), zero (0), and the special object None are False in a Boolean context. Everything else is True.
=========== fix loi
1. khoi tao template loi trong shell
from django.conf import settings
settings.configure()
t = template.Template(‘My name is {{ name }}.’)

Tôn giáo nào là tốt nhất?

Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về “Tôn giáo và tự do” có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi cùng tham dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh nghịch vừa tò mò:
Theo Ngài, tôn giáo nào hiện nay là tôn giáo tốt nhất ?

Tôi nghĩ ngài sẽ nói: “Phật giáo Tây tạng” hoặc “Các tôn giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.

Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi… Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh. Ngài trả lời:
– Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa ta tới gần Thượng Đế, và làm cho ta trở thành con người tốt hơn.

Để giấu sự bối rối của tôi trước 1 câu trả lời đầy khôn ngoan như thế, tôi hỏi:
– Cái gì làm cho tôi trở nên tốt hơn?

Ngài đáp:
“Tất cả cái gì làm anh
Biết thương cảm hơn
Biết theo lẽ phải hơn
Biết từ bỏ hơn
Dịu dàng hơn
Nhân hậu hơn
Có trách nhiệm hơn
Có đạo đức hơn”.
“Tôn giáo nào biến anh thành như vậy là tôn giáo tốt nhất”.

Tôi thinh lặng giây lát, lòng đầy thán phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả lời đầy khôn ngoan và khó phản bác:

– Tôi không cần biết bạn có theo tôn giáo nào hay không, điều quan trọng là thái độ của bạn với tha nhân, với bằng hữu, với gia đình, với nơi làm việc, với công đồng, với thế giới.

  • Hạnh phúc không phải là định mệnh, mà là vấn đề chọn lựa.
  • Bạn hãy thận trọng về các tư tưởng, vì tư tưởng sẽ sinh ra lời nói,
  • Bạn hãy thận trọng về lời nói vì lời nói dẫn đến việc làm
  • Bạn hãy thận trọng về việc làm, vì việc làm dẫn đến thói quen
  • Bạn hãy thận trọng về thói quen vì thói quen làm thành tính nết
  • Bạn hãy thận trọng về tính nết vì tính nết đưa tới số mạng
  • Mà số mạng chính là đời của bạn.

Và Đức Đạt Lai Lạt Ma kết luận: Đó là sự thực.
Không có tôn giáo nào cao hơn Sự Thực.

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở? – Từ Đạo Tâm

Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:
-Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy

Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:
– Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!

Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:
-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.
Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

  • Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.

-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

  • Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
  • Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
– Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”

  • Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”

  • Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
    -Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”

-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.

Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?

Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!

Từ Đạo Tâm
HN

6 bậc thang đo nhận thức của Bloom trong đánh giá dạy học

Thang đo BLOOM về các cấp độ tư duy được Benjamin Bloom, một giáo sư của trường Đại học Chicago đưa ra vào năm 1956. Trong đó Bloom có nêu ra sáu cấp độ nhận thức (gọi là thang đo Bloom). Thang đo này đã được sử dụng trong hơn năm thập kỷ qua đã khẳng định ưu điểm của phương pháp dạy học nhằm khuyến khích và phát triển các kỹ năng tư duy của sinh viên ở mức độ cao. 

Nhớ (knowledge)

Nhớ là khả năng ghi nhớ và nhận diện thông tin. Nhớ là cần thiết cho tất các mức độ tư duy. Nhớ ở đây được hiểu là nhớ lại những kiến thức đã học một cách máy móc và nhắc lại.

Để đánh giá mức độ nhớ của sinh viên, khi đặt câu hỏi kiểm tra thầy cô có thể dùng những động từ: liệt kê, gọi tên, định danh, giới thiệu/chỉ ra, xác định, nhận biết, nhớ lại, đối chiếu, phân loại, mô tả, định vị, phác thảo, lấy ví dụ, phân biệt quan điểm từ thực tế…

Hiểu (comprehension)

Hiểu là khả năng hiểu, diễn dịch, diễn giải, giải thích hoặc suy diễn (dự đoán được kết quả hoặc hậu quả).  Hiểu không đơn thuần là nhắc lại cái gì đó. Sinh viên phải có khả năng diễn đạt khái niệm theo ý hiểu của họ. 

Với mục đích đánh giá xem sinh viên hiểu bài đến đâu, thầy cô có thể dùng các động từ sau trong câu hỏi kiểm tra: diễn giải, phân biệt, chứng tỏ, hình dung, trình bày lại, viết lại, lấy ví dụ, tóm tắt, giải thích, diễn dịch, mô tả, so sánh, chuyển đổi, ước lượng…

Vận dụng (application)

Vận dụng là khả năng sử dụng thông tin và chuyển đổi kiến thức từ dạng này sang dạng khác (sử dụng những kiến thức đã học trong hoàn cảnh mới). Vận dụng là bắt đầu của mức tư duy sáng tạo. Tức là vận dụng những gì đã học vào đời sống hoặc một tình huống mới. 

Để đánh giá khả năng vận dụng của sinh viên, thì câu hỏi mà các thầy cô sử dụng thường có những động từ sau: áp dụng, phân loại, sửa đổi, đưa vào thực tế, chứng minh, ước tính, vận hành, giải quyết, minh họa, tính toán, diễn dịch, thao tác, dự đoán, bày tỏ…

Phân tích (analysis)

Là khả năng nhận biết chi tiết, phát hiện và phân biệt các bộ phận cấu thành của thông tin hay tình huống. Ở mức độ này đòi hỏi khả năng phân nhỏ đối tượng thành các hợp phần cấu thành để hiểu rõ hơn cấu trúc của nó. 

Muốn đánh giá khả năng phân tích của sinh viên, khi đặt câu hỏi kiểm tra thầy cô có thể sử dụng các động từ:  đối chiếu, so sánh, chỉ ra sự khác biệt, phân loại, phác thảo, liên hệ, phân tích, tổ chức, suy luận, lựa chọn, vẽ biểu đồ, phân biệt…

Tổng hợp (synthesis)

Tổng hợp là khả năng hợp nhất các thành phần để tạo thành một tổng thể/sự vật lớn. Ở mức độ này sinh viên phải sử dụng những gì đã học để tạo ra hoặc sáng tạo một cái gì đó hoàn toàn mới. 

Các động từ có thể dùng cho câu hỏi kiểm tra với mục đích đánh giá khả năng tổng hợp của sinh viên: thảo luận, lập kế hoạch, so sánh, tạo mới, xây dựng, sắp đặt, sáng tác, tổ chức, thiết kế, giả thiết, hỗ trợ, viết ra, báo cáo, hợp nhất, tuân thủ, phát triển…

Đánh giá (evaluation)

Đánh giá là khả năng phán xét giá trị hoặc sử dụng thông tin theo các tiêu chí thích hợp. (Hỗ trợ đánh giá bằng lý do/lập luận). Để sử dụng đúng mức độ này, sinh viên phải có khả năng giải thích tại sao sử dụng những lập luận giá trị để bảo vệ quan điểm.

Những động từ sử dụng trong câu hỏi kiểm tra ở mức độ đánh giá là: phê bình, bào chữa/thanh minh, tranh luận, bổ trợ cho lý do/lập luận, kết luận, định lượng, xếp loại, đánh giá, lựa chọn, ước tính, phán xét, bảo vệ, định giá…

Là khả năng phán xét giá trị hoặc sử dụng thông tin theo các tiêu chí thích hợp (hỗ trợ đánh giá bằng lý do/lập luận).

Ví dụ: Khi dạy đến nội dung “Các quy luật của đời sống tình cảm” ở học phần Tâm lý học đại cương, chúng ta có thể đưa ra các câu hỏi kiểm tra đánh giá sinh viên ở 6 thang đo trên như sau:

  1. Mức độ Nhớ : “Em hãy liệt kê các quy luật của đời sống tình cảm?”. Với câu hỏi này sinh viên chỉ cần nhắc lại được đầy đủ tên của các quy luật trong đời sống tình cảm.
  2. Mức độ Hiểu: “Em hãy phân biệt giữa quy luật lây lan và quy luật di chuyển trong đời sống tình cảm?”. Câu hỏi này đòi hỏi sinh viên phải hiểu được nội dung của hai quy luật này thì mới phân biệt được hai quy luật đó, nếu không hiểu bài sinh viên rất dễ bị nhầm lẫn giữ hai quy luật.
  3. Mức độ Vận dụng: Quy luật nào của đời sống tình cảm được thể hiện trong các hiện tượng sau:

a/ Một bộ phim dù hay đến mấy xem mãi cũng chán

b/ Một thiếu nữ viết: “Tôi không biết, tôi yêu anh hay căm giận anh”

c/                   “Năng mưa thì giếng năng đầy

                      Anh năng đi lại mẹ thầy năng thương”

d/                  “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”

e/                   “Yêu ai yêu cả đường đi

Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng”

g/                  “Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay

                     Qua sông nhớ suối, có ngày nhớ đêm”

h/                  “Giận cá, chém thớt”.

Đây là một câu hỏi đòi hỏi sinh viên phải có khả năng vận dụng những lý thuyết đã học vào giải quyết nhiệm vụ của bài tập là chỉ ra được quy luật của đời sống tình cảm được thể hiện ở từng hiện tượng trên.

  1. Mức độ Phân tích: “Phân tích các quy luật của đời sống tình cảm từ đó hãy liên hệ trong cuộc sống nói chung và trong công tác giáo dục nói riêng.” Câu hỏi này đòi hỏi sinh viên phải hiểu rất rõ từng quy luật từ đó sinh viên mới có thể liên hệ được với cuộc sống của bản thân.
  2. Mức độ Tổng hợp: “Hãy xây dựng kế hoạch để củng cố và phát triển tình cảm thầy trò?”. Trong trường hợp này, để xây dựng được kế hoạch thì sinh viên phải có kiến thức tổng hợp về các quy luật trong đời sống tình cảm.
  3. Mức độ Đánh giá: Trong một buổi thảo luận về chủ đề Tình ban- Tình yêu, một sinh viên nói “Muốn duy trì được tình bạn, tình yêu thì phải thường xuyên gặp gỡ nhau”, một sinh viên khác phản đối “Thỉnh thoảng gặp nhau còn thấy quý, chứ ngày nào cũng nhìn thấy nhau thì nhàm chán lắm”. Quan điểm của em về vấn đề này như thế nào?. Trong trường hợp này, để trả lời được câu hỏi này, đòi hỏi sinh viên phải dùng những hiểu biết của mình về quy luật đời sống tình cảm để lập luận cho quan điểm của mình một cách đúng đắn nhất.

Kết luận

Như vậy để kiểm tra đánh giá đạt được hiệu quả thì trước hết giảng viên cần phải xác định được mục tiêu bài học mà sinh viên cần đạt đến và mức độ đánh giá nhận thức sinh viên. Trên cơ sở đó mới xác định được cách đặt câu hỏi trong kiểm tra đánh giá cho phù hợp. Nếu mục tiêu của bài học tập trung theo hướng phát triển năng lực, phẩm chất người học thì theo thầy cô chúng ta nên sử dụng mức độ nào là chủ yếu trong kiểm tra, đánh giá? Mời các thầy, cô cùng suy ngẫm nhé!

Giáo dục là gì?

Giáo dục là gì?

Hôm nay Kevin được học một thầy Giáo Sư, điều đặc biệt là vị này có 4 bằng tiến sỹ của 4 nước khác nhau (Học hàm Giáo Sư ở Mỹ, không phải ở Việt Nam). Phải nói là học được một số điều mà Kevin thấy là bổ ích, nên note lại xem như học lần 2. Thầy dạy rất hay, dạy 10 thì chắc Kevin chỉ nhớ được 1-2 thôi (Cách Kevin học không có ghi chép nên cái nào nhớ được thì thực sự có ích, không thích cái kiểu đi học chép chi chít như quân nguyên).

Kevin cũng nói thật rằng, mình rất thích đi học nhưng số lượng giáo viên/giảng viên khiến mình thấy chất lượng cực ít, nếu ko nói phần lớn là thiếu năng lực (Dùng từ thiếu năng lực là nói nhẹ, chứ nói thẳng ra là dốt, vô đạo đức).

Bắt đầu buổi học thầy hỏi Giáo Dục là gì? Cái câu hỏi này nó quá bất ngờ, bản thân Kevin cũng hay hỏi những câu hỏi rất cơ bản (Ví dụ quản trị khác với quản lý chỗ nào?) nhưng gặp câu này đúng là đớ người thật. Bản thân lúc này trong suy nghĩ của mình Giáo Dục là ghép của 2 từ không thuần Việt nào đó (Có thể là Giáo Chủ và Tình Dục chẳng hạn).

Cả lớp im phăng phắc, cũng phải nói hên là thầy ko chỉ mình ko thì chết nhục với lớp. Có cái lạ là mình cũng ko dám làm điều đó, nhưng hễ có ai làm và có thể chưa hoàn thiện thì lên mặt bạn đó nói sai chỗ này chỗ nọ. Cái chính là dám hỏi, dám làm, dám sai. Hay là do bị một số thầy cô làm mình thui chột khả năng phát biểu, hỏi han khi học rồi nhỉ?

Tôi nhớ khi còn nhỏ đi học hỏi thầy cô cực nhiều (Ví dụ hỏi cô giáo: cô ơi cô có bạn trai chưa?), nhưng khi bắt đầu vào tuổi dậy thì (Khoảng cấp 2 cấp 3) thì sao im re, mà đáng nhẽ tuổi này phải được học thật nhiều, hỏi thật nhiều, cái tuổi dễ định hình tính cách con người. Nếu không đổ thừa cho thầy cô ngu dốt thì là do cái tuổi dậy thì ngu dốt rồi.

Lan man tí, hồi tôi học cấp 3 có 2 đứa bạn (1 trai, 1 gái). Bây giờ cô bạn gái đấy là giáo viên gương mẫu (nhà có họ hàng làm giáo viên), hồi xưa thì học dốt thôi rồi, cúp tiết, tình yêu, đánh nhau thì phải tiếng cả xã. Thế bây giờ đi làm giáo viên 😀 nghĩ lại ko biết mấy người này dạy được cũng hay (Chắc là cải tà quy chánh rồi).

Trở về bài học của thầy. Thầy giải thích bằng câu chuyện về cây giáo có khả năng nối dài (tùy theo tầm người học là thế nào). Giáo dục là sự nối dài tri thức một cách tích cực tác động vào người học. Điều này rất quan trọng, khi giáo viên cứ nghĩ bê cả bài cực dài vào nói cho 1 mình mình nghe hay nói cho 1 nhóm bạn khá thôi, còn lại mặc kệ. Điều này là khó đối với giáo viên.Xét về phía phương diện người học, có sự khác biệt lớn giữa giáo dục ở các bậc học:

  • Giáo dục phổ thông: Là học thuộc và làm theo.
  • Giáo dục Đại học: Là hiểu và làm việc hiệu quả. (Bạn nghĩ hồi sinh viên bạn đã hiểu chưa hay vẫn chỉ là cái máy đi học điểm danh, cái này do sinh viên hay do giảng viên? Và một điều nữa nếu đã học hiểu thì đề thi mở là tốt nhất, ai đời còn bắt học thuộc lòng vào chép?) Điểm danh là hình thức kiểm soát chứ ko phải loại hình để căn cứ vào đó để trừng trị. Tôi thấy mấy người dạy dở (nói nặng là dạy dốt) mới quá lạm dụng hình thức này. Theo tôi khi thầy cô đặt 1 câu hỏi mà ko ai trả lời thì chỉ nằm trong 2 lý do: 1 là câu hỏi đó khó thật sự; 2 là học viên chẳng có cảm tình hứng thú với người thầy cô này hoặc trl sai sẽ bị đánh giá si đa mà xông pha hiến máu.
  • Giáo dục cao học: Là giáo dục sáng tạo. Mới học xong chtr cao học tôi phải nói là mình chẳng sáng tạo cái gì to lớn. Cái được lớn nhất là phương pháp tư duy tốt hơn. Mà cái này nó lại nằm trong yêu cầu của bậc đại học rồi (Do đó tôi cảm thấy có một độ trễ nào đó trong việc dạy học và chất lượng đầu ra). Đây là lỗi của người dạy hay người học? (Nhiều người đọc tới đây sẽ bảo do cả 2 😀 )
  • Giáo dục nghiên cứu sinh: Phát minh ra cái mới. Cái này tôi chưa lên tới nên chưa đưa ra nhận xét nào. Ở thế giới hiện tại mức tiến sỹ là cao nhất rồi.

Hồi xưa Kevin có học một cô, cô này là PGS. Hồi học mình ức lắm, vì đây là môn mới (Dân kỹ thuật trước có được học tài chính đâu, nên vào lạ và cũng thik môn này nên hỏi) mới chỉ hỏi sang câu thứ 2, vị PGS này dọa cho Kevin 0 điểm vì hỏi linh tinh. Chắc cô này học cao quá nên chưa được dạy lấy người học làm trung tâm, tôi đóng tiền để cô dạy chúng tôi chứ ko phải để khước từ câu hỏi của tôi (Tất nhiên các câu hỏi của Kevin đều nằm trong nội dung môn học, Kevin trên lớp rất ngoan). Nếu cảm thấy mất thời gian với câu hỏi của Kevin sao cô ấy không nói những câu hỏi này em có thể hỏi cô giờ nghỉ hoặc email cho cô chứ trl câu hỏi của em sợ mất thời gian chung của lớp thì Kevin phục. Đằng này trù dập mình, định mệnh đó khiến cả môn học mình éo phát biểu 1 phát nào nữa. Hồi còn đi học ức lắm, lúc đầu còn nghĩ dùng công cụ internet để cho thiên hạ biết những vị này kém cỏi, ảo thế nào. Nhưng sau nghĩ lại, nghề làm giáo cũng chịu nhiều thiệt thòi. Có nhiều loại giáo viên ăn bẩn giàu lên được nhưng cũng còn nhiều người sống có trách nhiệm với nghề, cái nghề cao quý. Nghề này làm vì đam mê chứ giàu lên thì cũng tùy tâm mỗi người 😀 (Lưu ý là Kevin ko ghét nghề giáo gì đâu nhé, trước giờ kể mấy người tệ hại ra để luôn nhắc nhở bản thân sau này ko tệ hại như họ)

Rất may cho Kevin rằng đứng trước các ngã rẽ lớn thì mình luôn gặp những thầy cô đúng mực. Mình luôn trân trọng thời gian cộng tác với những thầy cô này.

Xin kết bài bằng 1 câu mình thấy cực hay: Người giỏi biến sự phức tạp thành đơn giản, Người DỐT biến sự đơn giản thành phức tạp. Kevin là 1 người phức tạp nên để Slogan của site là Keep It Simple Stupid (KISS) để luôn nhắc mình rằng cần phải đơn giản hơn, giảm độ màu mè hoa lá cành đi (Làm LV cao học cũng thế, rất nhiều LV viết cả chục trang dùng từ thì hoành tráng mà nội dung thì rỗng tuếch 😀 )

Chúc các thầy cô năm mới sức khỏe và nhiều đam mê với nghề,

Kevin

[email protected]