Đậu MBA rồi đấy nhưng tôi đã “học” MBA chưa?

Tôi nghĩ rằng tôi viết điều chia sẻ này sẽ khiến các bạn đọc nhiều cảm xúc: hoài niệm, bực tức, khổ thẹn, chửi thề, chê bai…

Bài viết chia sẻ 2 góc độ:

  1. Trước khi vào học cao học Quản trị kinh doanh UEH
  2. Trong quá trình học cao học Quản trị kinh doanh UEH

1/ Trước khi học MBA UEH

Tôi cũng như bao bạn khác phải ôn để thi đầu vào. Có bạn thì không cần ôn ở trung tâm, hay chọn phương thức tự ôn ở nhà, có người thì cặm cụi đến các trung tâm này nọ để ôn. Rồi cũng nghe người này người kia nói xíu này xíu nọ rồi cũng không thiếu người ôn ở trung tâm A rồi nhưng lại cứ nghĩ trung tâm mình ôn không tốt, phải ôn ở B thì mới tốt, vậy cứ suy nghĩ năm nay đi thi cho vui, cho biết. Cái Định Mệnh, nghe chuyện mà ứa cả máu, học không lo học cứ đổ thừa khách quan.

Rồi thương nhất là các cô chú cỡ tầm U40 rồi, tóc bạc, thậm chí có người còn mang bầu đi ôn thi đầu vào cao học, lặn lội sáng đến, trưa ăn bánh mì hay hủ tiếu vỉa hè, ròi chiều thì ôn tiếp.

Giờ nghỉ trưa bọn trẻ chúng tôi thì về nhà ngủ, xem film hay có người còn đi nhậu nhẹt mà ngta hay gọi từ mĩ miều là giao lưu.

Còn các con người chăm chỉ đó, buổi trưa vật vờ ngoài hành lang chỗ ôn, hỏi giải bài này bài kia. Tôi nhìn cảnh đó thấy hổ thẹn vô cùng. Người ta lớn tuổi thế còn có khao khát, ước mơ như vậy, thế mà lứa trẻ chúng tôi lại hoang phí vào những thú vui ngắn hạn, tôi thường vẫn tự cảnh tỉnh bản thân rằng mình đang ở trong vùng an toàn nhưng thực sự sẽ là vùng nguy hiểm, như câu chuyện con ếch và cái ấm. Nhưng rồi có lúc tôi vẫn làm theo phần con của mình. Tôi là một sản phẩm chưa hoàn thiện.

Nói thế thôi, các  cô chú đấy vẫn rớt. sau này học được khoảng 1 năm tôi vẫn liên hệ lại những người đó để động viên cũng như hy vọng được thấy những con người nỗ lực học tập đó trên con đường học tập.

Nhưng rồi, tất cả đều cũng bỏ cuộc sau vài lần không được như thế.

Việc thi đầu vào có bạn là rất dễ, rất hiển nhiên, nhưng có người xem nó vô cùng khó khăn và là rào cản lớn nhất (đây là suy nghĩ điển hình). Điều này có thể hỏi xem các bạn học cao học xem. Người ta kể quá trình ôn thì đầu vào rất nhiều câu chuyện, nhưng khi đi học rồi thì than vãn quá nhiều. Tôi vẫn rất đánh giá cao việc thi đầu vào đại học nói chung hay ở cao học UEH nói riêng.

Tôi công nhận những anh chị nào thi vào đầu vào đều là những người có một chất gì đó rồi, người thì chăm chỉ tột độ, người thì học lanh lợi hay có khi là cả 2 yếu tố trên.

Trong số đám bạn tôi chơi cũng đa phần là đậu, vậy việc học tiếp theo là thế nào?

2/ Trong khi học cao học quản trị kinh doanh UEH

Phải nói là cái kỳ thi đầu vào tiêu hao sinh lực quá nhiều, đến nối thi xong thì sướng kinh khủng, và tôi nói thật khi đậu đầu vào thì tin rằng ai cũng nghĩ mình đã có bằng thạc sỹ.

Một số còn nghe tin đồn về việc học tiêu cực này nọ, khiến cho tâm lý học chểnh mảng, không tập trung, không còn máu lửa như lúc ban đầu.

Tâm lý hưởng thụ này gây rất nhiều tai họa cho việc thực học sau này.

(Rất tiếc bài này tôi chỉ nói các khái niệm định lượng mơ hồ như hầu như, một số nhưng tôi tin các anh chị đã trải qua học thì cũng cảm nhận riêng cái mơ hồ đó nó nhiều thế nào)

Và nên lưu ý một điều rằng tôi viết điều này là trên phần lớn những điều tôi trải qua cũng như một số chia sẻ của bạn bè. Nên anh chị tham khảo ở góc độ tránh được điều nào thì tốt điều đó nhé.

Tôi rất thích câu: chỉ có con người chất lượng mới tạo ra những sản phẩm chất lượng.

Và bạn đã học cao học ở bất kỳ đâu hay ở UEH, bạn nhớ nhất môn nào. Rất ít người thực học một môn nào đó, kể cả tôi. Chỉ vài môn mình đam mê là đầu tư cho đọc sách mà thôi, toàn mem mém ngày thi mới học, hỏi sao lúc nào cũng áp lực.

Rồi thời gian giành cho các hoạt động ngoài thì nhiều: công việc thì khỏi nói, rồi nghe chuyện bàn này chuyện bàn kia, tiêu cực này, tiêu cực kia, rồi buông xuôi.

Làm sai rồi sửa chứ chưa làm mà cứ nghĩ không làm được là thái độ cực kỳ khó chịu, nhất là tuổi trẻ. Cứ xông pha bằng năng lực đi, chưa gì tính chuyện khôn lỏi khi còn trứng nước rồi.

Học qua nửa quá trình rồi nhưng tôi vẫn thấy tôi đọc sách còn quá ít, còn các bạn? có thực sự đọc sách chưa hay đối với các bạn chỉ có đầu vào là lo lắng nhất, còn lại tất cả đều là chuyện bình thường ở huyện.

Trong công việc, học tập hay gia đình chúng ta đều phải đối mặt, đối mặt cái khó khăn cứ soi mói chúng ta, khiến chúng ta sợ hãi, điều này là bình thường. Và như tôi nói, tất cả cái gì bình thường đều bị lãng quên, bạn hãy phi thường, đừng sợ hãi, học tập hay làm bất cứ điều gì trong cuộc sống phải hừng hực lửa, phải lao mình, lăn lộn nhiều vào. Thất bại đi rồi thấy nó cũng bình thường thôi.

Nếu chọn thất bại hay chọn khi bạn còn trẻ, vì bạn còn sửa và thực hiện được.

Push Yourself and Go Beyond!

Xin mượn một đoạn quote trong một cuốn sách để kết thúc bài này: “If you have time to whine and complain about something then you have the time to do about something

Tiện đây cũng chúc tất cả anh chị em học cao học sẽ luôn sức khỏe, học tập luôn yêu thích, sớm có bằng 😀 gia đình hạnh phúc.

Thân!

[email protected]

 

2 thoughts on “Đậu MBA rồi đấy nhưng tôi đã “học” MBA chưa?”

Comments are closed.