Đôi lúc chúng ta cũng phải chấp nhận chúng ta đã sai ở điểm mình sở trường nhất

Đôi lúc chúng ta cũng phải chấp nhận chúng ta đã sai ở điểm sở trường nhất

Thật ra không phải là “đôi lúc” phải dùng từ “nhiều lúc” đúng hơn, gần đây Kevin hay đưa ra các quyết định thiếu sáng suốt và suy nghĩ không minh mẫn. Liệu có phải khi càng lớn tuổi con người ta lại càng dễ mắc phải những sai lầm kiểu cơ bản và dễ bị kinh nghiệm chi phối?

Kinh nghiệm hay lối tư duy việc nào cũng là mới sẽ có ích? Câu trả lời nhiều bạn có thể là tùy, đồng ý điều đó bởi chỉ vào hoàn cảnh mới biết chúng ta ra quyết định là yes hay no.

Sáng nay Kevin đi tập thể dục và suy nghĩ mãi về điều này. Cuối cùng Kevin có kết luận, điều này quan điểm cá nhân. Hoàn toàn khác mọi người nên thích gạch đá thì cứ comment, Kevin sẽ tôn trọng mọi ý kiến trái chiều.

Kevin rút ra một điều đó là mọi việc hình thành con người chúng ta bây giờ là do trải nghiệm buồn vui trong cuộc sống. Kevin thường xuyên gặp hai nhóm người.

+ Nhóm 1: Rất tiêu cực, khi có việc gì chỉ tìm cách nói ngược lại và bàn lùi.

+ Nhóm 2: Rất lạc quan đến chủ quan, khi có việc gì luôn nghĩ mình làm được bất chấp khó khăn nhưng lại không quan tâm nguồn lực có (chỉ quan tâm tới mục tiêu).

Đối với Nhóm 1 Kevin cảm thấy thật mất thời gian khi ngồi nói chuyện với các bạn này bởi công việc không bao giờ được giải quyết hay có đầu ra, bàn chuyện lúc nào cũng lòng vòng. Kevin quan điểm những con người này chơi với Kevin chưa chắc Kevin làm họ tốt lên, nhưng chắc chắn một điều Kevin chơi với họ sẽ bị ảnh hưởng tư tưởng tiêu cực ít nhiều. Nhưng vấn đề nhóm người này cực nhiều, nên thuyết động viên (motivation) rất phù hợp áp dụng cho nhóm người này, có thể đôi lúc cảm thấy như đang dỗ dành vỗ về các em nhỏ bé bỏng, vun trồng từ từ.

Đối với Nhóm 2 có vẻ không nhiều như nhóm 1, đa phần các bạn rất trẻ. Kevin cũng từng nói chuyện với nhiều bạn có kế hoạch làm cái này cái kia, nhờ mình tư vấn. Ok, ý tưởng rất hay nhưng mục tiêu đưa ra chỉ trên ý thích, mà không care nguồn lực và cách thực hiện.

Ví dụ:

Beauty: Trong 1 năm em mở chuỗi cửa hàng ABC phủ khắp Việt Nam?

Kevin: hỏi em có team chưa?

Beauty: Em chưa có team, em chỉ có 1 mình.

Kevin: Vậy về tài chính em thế nào?

Beauty: Em không có nhiều, chỉ 50tr.

Kevin: Vậy em biết cần mở 1 cửa hàng cần có những chi phí gì không?

Beauty: Em không biết.

Kevin: Em có kế hoạch tìm nhà đầu tư nào chưa?

Beauty: Em muốn đầu tiên làm 1-2 năm tự làm, sau đó nổi tiếng chút rồi tìm nhà đầu tư.

Kevin: (WTF)… Vậy em có ý tưởng gì chưa?

Beauty: Em chưa có gì, giờ em chỉ muốn vậy thôi.

Kevin: (WTF Season 2). Em cần khảo sát kỹ hơn về lĩnh vực này trước khi bắt đầu làm nó.

 

Rất nhiều người chê chất lượng đầu ra của sinh viên, thậm chí học viên cao học có trình độ thạc sĩ bởi họ không biết làm gì, họ chỉ biết vẽ plan kiểu nông nông, không đặt mình trong 1 tư duy bị phản biện. Lỗi này do trường lớp thầy cô hay do bản thân? Theo Kevin nó lỗi của cả hệ thống giáo dục, thầy cô được dạy gì dạy lại, có người mê nghề tìm cách truyền tải hay hơn và lỗi cũng ở bản thân người học, họ có tâm lý ỷ lại và bị động. Người phương Đông chúng ta chú trọng tập thể, còn người phương Tây chú trọng cá thể (cái tôi), họ có chính kiến… Mỗi văn hóa có đặc trưng hay và phát huy tốt hay xấu trong những ngữ cảnh khác nhau, không thể so sánh rồi nói cái nào tốt hơn cái nào… Có lẽ chỉ tốt hay không tốt hơn về mặt nào.

Quay trở về vấn đề môi trường và trải nghiệm cá nhân, Kevin hay gặp 2 nhóm người này nên đôi lúc cũng bị rập khuôn thấy 1 bạn suy nghĩ khác biệt kiểu làm sao ra trường kiếm lương 2000$ thấy rất thiển cận ở điểm limit bản thân vào tiền bạc và nghĩ kiến thức học trong nhà trường để có mức lương cao thế. Kevin có biết 1 bạn sinh viên mới ra trường đã có lương 40tr (chưa tới 2K), bạn đó là thủ khoa đầu vào cũng như thủ khoa đầu ra, đạt giải nhất nghề khu vực Asean. Đây là thuộc loại “The best of the best”. Nhưng số lượng này không nhiều, nếu đi làm truyền thống thì thật khó giành được số thu nhập này, nhưng nếu bạn làm cho các đơn vị có yếu tố nước ngoài như Châu Âu hay Nhật thì hoàn toàn có khả năng. Nhưng vấn đề là gì không? Người mà có mức lương đó người ta rất đam mê và hiểu rõ công việc họ làm cái gì, thu nhập mức đó kiểu như hiển nhiên rồi, không cứ phải vật lộn deal lương 500$ hay ráng cho em tí 550$ nhé anh. Người giỏi người ta hiểu rõ giá trị của mình được bao nhiêu.

Nhiều lúc chúng ta cũng phải đồng ý chúng ta đã sai ở một điểm nào đó thuộc sở trường của chúng ta. Kevin là người bảo thủ và có lúc không vượt qua cái tôi của chính mình, cũng cảm thấy hậm hực vì đối phương hả hê vạch trần mình sai, nói mình dốt. Nhưng bây giờ Kevin phải cảm ơn những con người đó, sau 2-3 năm mọi người chỉ là trà dư tửu hậu mà thôi, mỗi chúng ta vẫn luôn tự đấu tránh chính mình, tự vượt qua chính mình và ngày một tốt hơn.

 

Chúc cả nhà luôn an nhiên, vui khỏe có ích.

Kevin

 

Leave a Reply