Học MBA, tôi được và mất những gì?

Học MBA, tôi được và mất những gì?

Chào các bạn, hôm qua mình mới đi gặp giáo viên hướng dẫn về, và sang tuần sau mình tới hạn cuối nộp luận văn, nếu không được giáo viên hướng dẫn đồng ý thì mình buộc phải đóng tiền và gia hạn, nếu trường hợp đó xảy ra thì mình rất buồn và nó thật là không đáng chút nào, vì vậy mình muốn viết vài dòng này để chia sẻ suy nghĩ của mình về việc học MBA ở UEH để vừa giải tỏa tâm lý, vừa cho các bạn một số kinh nghiệm trước khi thi vào UEH hoặc trong quá trình học bớt áp lực hơn.

Mình học thạc sỹ rất sớm, tốt nghiệp đại học xong là mình thi luôn, lý do thi luôn cũng rất đơn giản là không biết làm gì tiếp theo, sợ phải va chạm với thực tế phũ phàng nên vẫn muốn ở lại trong kén một thời gian nữa. Mình đã thi đậu MBA ở UEH với số điểm là 17 và năm đó trường lấy điểm chuẩn là 16 cho 2 môn thi, một kết quả cũng tương đối tự hào đúng không các bạn. Năm mình thi thì lấy điểm chuẩn rất cao nhưng không biết tại sao càng về sau thì điểm chuẩn lại thấp một cách tệ hại, có hơn 10 điểm cho 2 môn, và mình nghĩ nghĩ rằng UEH (đặc biệt là Khoa Quản trị kinh doanh cần xem xét lại chương trình đào tạo cũng như khâu truyền thông của mình).

Mình đậu MBA và mình rất tự hào vì điều đó, đây là cảm giác ban đầu mà hầu như học viên nào cũng có, nhưng theo thời gian thì cảm giác đó bắt đầu đi xuống và đến bây giờ đó là cảm giác muốn thoát ra khỏi nó, muốn trút khỏi gánh nặng trên vai, đó là thực tế của giáo dục Việt Nam, giáo dục có khả năng biến những nguyên liệu tốt đầu vào thành phế phẩm đầu ra.

Học thạc sỹ khi tuổi đời còn rất trẻ, mình rất tự hào vì điều đó, mình luôn mong muốn với ngọn lửa như vậy mình sẽ học một mạch liền và sẽ sớm có bằng tiến sỹ trong tương lai và mình quyết định là dành thời gian 2 năm đó chỉ tập trung vào việc học, sáng lên thư viện tối giảng đường. Trong khi các bạn khác đã đi làm để có thu nhập và tự nuôi sống bản thân thì mình vẫn hàng tháng nhận trợ cấp từ gia đình và tiền học phí cũng là của gia đình. Nhưng mình vẫn không hối hận vì điều đó, bởi đó là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mình cho đến thời điểm này, mình không còn lo nghĩ gì nhiều và mình chỉ có một mục tiêu duy nhất đó là đọc thật nhiều sách nhất có thể và thu thập cho mình nhiều kiến thức nhất có thể, điều đó thiệt là tuyệt vời.

Nói về việc học thì mình cảm thấy rất thương các bạn khác, khi mà ban ngày làm việc mưu sinh đã rất mệt mỏi rồi, tối về lại lên lớp với những bài giảng chứa đầy mệt mỏi của thầy cô nữa. Không khí buổi học chìm trong mệt mỏi trừ lúc ra chơi. Có lẽ để lại kỷ niệm đẹp đối với mình trong quãng thời gian học MBA đó chỉ là bạn bè, bạn bè khác lứa tuổi, khác công việc và khác cả trường hồi đại học nữa. Nhưng tất cả đều có một mục tiêu phấn đấu cao hơn, họ là những con người cầu tiến nên ở họ có những điểm rất khác so với các bạn bè thời đại học của mình, bạn bè thời đại học thì có quá nhiều điểm chung đối với mình và đôi khi chính điều đó lại làm mất đi nhiều thú vị.

Nói về giảng viên thì đây có lẽ để lại cho mình không nhiều ấn tượng đẹp, giảng viên UEH có lẽ là chất lượng nhất trong khối ngành kinh tế hiện nay, nói chung là bạn sẽ được dạy nhiều kiến thức khác so với thời đại học, một số thầy cô còn có thể thay đổi cả tư duy của bạn, họ cho các bạn nhiều góc nhìn mới, phương pháp mới. Nhưng ngược lại ở đây, đặc biệt là MBA ở UEH, có những giảng viên bị tha hóa mà mình không tiện nêu tên, từ trước khi gặp họ mình có rất nhiều suy nghĩ tích cực và động lực học của mình rất lớn nhưng sau khi học môn đó, của giảng viên đó tất cả đã bắt đầu quay đầu đi xuống. Họ đã bắt những học viên đã mệt mỏi ở cơ quan rồi mà lên lớp chẳng khác gì một cực hình, họ bắt học viên phải tập giả dối, giả dối trong mọi thứ. Và khi họ đã có quyền lực trong tay rồi thì liệu còn ai dám đi ngược lại với họ không. Mình rất thông cảm với các bạn học viên khác, mục tiêu và kỳ vọng của họ khi học MBA ở UEH là rất lớn, mà những con người tha hóa kia cũng biết điều đó, thay vì họ tìm cách để hỗ trợ, động viên học trò của mình nỗ lực, cố gắng, thay vì truyền lửa cho học trò thì học lại truyền cho học trò những thói hư tật xấu. Mình là dân gốc UEH nên mình rất đau lòng khi các bạn học trường khác nói rằng ban đầu khi chưa học UEH thì rất ngưỡng mộ và rất muốn học tại UEH nhưng mà sau khi học rồi mới thấy rằng không như tưởng tưởng. Mà đâu phải ai ở UEH cũng vậy đâu, còn rất nhiều thầy cô nhiệt tình và tâm huyết, chỉ có một vài con sâu làm rầu nồi canh mà thôi.

Như có một bài viết gây được rất nhiều tranh luận về việc trường học như một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ. Và mình hoàn toàn đồng ý với tác giả đó, nhưng mà có điều nó không thực tế ở chỗ, khách hàng – người học là những người đóng tiền và chịu mọi chi phí nhưng lại là người không có quyền lực gì hết, giảng viên – người dạy, là người được hưởng nhiều lợi ích nhất thì lại là người có nhiều quyền lực nhất và chính nhà trường đã trao quyền lực đó cho giảng viên chứ không phải là người học. Họ xếp lớp và xếp giảng viên, trong khi chính người học mới là người có quyền chọn mình học cái gì mà ai sẽ dạy mình. Họ cho giảng viên có quyền dạy và cho điểm, điều đó thật là vô lý khi mà mình dạy và mình là người đánh giá, trong khi việc đánh giá phải là do bên thứ 3 (như ISO chẳng hạn), và giảng viên có quyền lực vô biên và họ sẽ ban phát lợi ích cho những gì họ thích, và học viên ngoài việc nỗ lực học ra còn phải gánh thêm nhiệm vụ làm vui lòng giảng viên nữa, thật là nực cười trong môi trường giáo dục phải không các bạn!

Tất cả nỗ lực của các bạn trong gần 2 năm học sẽ là cát bụi nếu như không vượt qua được cái luận văn. Và rồi một lần nữa việc học của bạn cũng không do bạn quyết định mà là do nhà trường và giảng viên quyết định. Bạn đăng ký giảng viên hướng dẫn bạn, nhưng mà Trưởng khoa mới là người quyết định bạn sẽ được ai hướng dẫn, và cũng chẳng có ai hỏi ý kiến rằng bạn có đồng ý người đó hướng dẫn hay không, trường có thể nói rằng bạn có quyền làm đơn đổi giảng viên, nhưng mà cái bạn biết làm “đúng quy trình” nó gian nan như thế nào rồi và việc sau này người giảng viên đó có ngồi hội đồng và đánh rớt bạn hay không thì không ai dám chắc và lẽ dĩ nhiên học viên phải chấp nhận số phận, dù chẳng thích điều đó chút nào. Trong quá trình làm đề tài, nếu như bạn may mắn thì sẽ gặp giáo viên hướng dẫn nhiệt tình và có nhiều kiến thức, tôn trọng ý kiến của các bạn, và xin chúc mừng bạn và 4-6 tháng luận văn của bạn thật là tuyệt vời. Nhưng nếu như bạn không may mắn, gặp giảng viên hướng dẫn không như ý muốn thì, những tháng ngày của bạn kế tiếp sẽ vô cùng tệ hại, bạn sẽ sống trong lo âu và chắc chắn bạn sẽ sụt ký đấy. Nhiều người sẽ vượt qua, nhưng nhiều người sẽ vướng lại trong giai đoạn này vì thầy cô mới là người quyết định có cho bạn ra bảo vệ hay không, nhiều người vì danh tiếng họ sẽ không cho bạn ra bảo vệ, nhưng mà họ đâu biết rằng bảo vệ là quyền của mỗi học viên và đậu hay rớt là chuyện của họ và họ chấp nhận điều đó, còn giảng viên nhiệm vụ là hướng dẫn thôi chứ không phải là quyết định người khác phải làm thế này hay thế kia.

Đó là một số những tâm tư của mình nên mình khuyên những bạn nào có nhu cầu thực sự thì mới học MBA, nếu như bạn cần bằng cấp để thăng tiến hay gì đó thì hãy đi học. Còn nếu như bạn cần kiến thức thì hãy dành khoản tiền đó để học Anh văn và tin học, đó mới là cái thực sự cần thiết cho công việc. Kiến thức bây giờ là vô tận trên Internet, nếu như bạn có Anh văn thì bạn sẽ có tất cả!!!

Tuần sau mình sẽ được biết là mình có được ra bảo vệ hay không, mình đã nỗ lực rất nhiều, mình đã đánh đổi rất nhiều, cái mình đánh đổi nhiều nhất đó là sự giả dối, mình đã giả dối một số thứ, đó là điều mình không hề muốn. Nhưng mà mọi chuyện đã rồi và mình mong rằng các bạn sẽ không phải rơi vào hoàn cảnh giống mình và tìm thấy niềm vui trong học tập!!!

John T. Roger

 

Author: John T. Roger

Yêu thiên nhiên, yêu cuộc đời. Cố gắng đem lại niềm vui cho bản thân và giá trị cho người khác.

3 thoughts on “Học MBA, tôi được và mất những gì?”

  1. Hi bạn Roger,

    Bạn đã bảo vệ luận văn thành công chưa? Bạn có thể cho mình email để mình có thể nhờ bạn tư vấn không. Hiện tại mình cũng bắt đầu làm luận văn.

    Cảm ơn bạn.

    V_Star

  2. Đồng cảm với bạn, có những điều khi học cao học bên UEH rồi mình mới nhận ra, không tốt như mình đã tưởng.
    Mình là dân gốc kĩ thuật, chọn hoc MBA vì muốn hiểu thêm về kinh tế và quản trị, chọn UEH vì danh tiếng của nó.
    Mình cũng đã đánh đổi khá nhiều về thời gian và tiền bạc để học khóa học này, mình khóa 25 dù chưa đến HK III nhưng mình cũng cảm thấy khá mệt mỏi và nản, tự đặt ra câu hỏi “Liệu quyết định mình có đúng ko ?”, nhưng có lẽ mình cũng không thể bỏ cuộc được nữa… Mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp cho mình và bạn.

    Vài dòng chia sẻ cới bạn.
    Thanks,
    V_Star

    1. Cảm ơn sự chia sẻ chân tình của bạn nhé!!!
      Mình được thầy cho ra bảo vệ rồi bạn ạ, rất bất ngờ luôn. Bạn gốc kỹ thuật thì học MBA ở UEH là chuẩn rồi, ngoài việc UEH cho bạn tấm bằng có giá trị ra thì bạn còn được một cái tư duy mở, tư duy linh hoạt của quản trị nó sẽ giúp ích cho bạn rất nhiều ở vị trí quản lý sau này (mình là gốc quản trị!!!^^)
      Tuy rằng khi học thì còn có những cái chưa được như kỳ vọng thì bạn với mình cũng buộc phải chấp nhận nó thôi bạn ạ vì cả hệ thống giáo dục Việt Nam có vấn đề thì UEH cũng không nằm ngoài điều đó, nhưng quan trọng là mình vẫn giữ được những giá trị của mình, không bị ngoại cảnh tác đông là tuyệt vời rồi.
      Cố gắng lên nhé bạn, học các môn học thì cũng bình thường thôi, khi làm luận văn mới vất vả và mệt mỏi, theo như kinh nghiệm của mình thì bạn nên tìm hiểu về phương pháp nghiên cứu và chọn cho mình hướng làm đề tài sẵn, sau này gặp giảng viên hướng dẫn thì sẽ đỡ mệt hơn rất nhiều.
      P/S: nếu được đăng ký thì nên đăng ký cô Trần Kim Dung hoặc cô Nguyễn Quang Thu nhé bạn, nếu được hai cô hướng dẫn thì 6 tháng luận văn của bạn sẽ cực kỳ có ích!!!^^

Leave a Reply