Yêu xa thì cái gì quan trọng nhất?

– Anh có thể đếm đến 1000 để em ngủ nhưng … đừng bắt anh hát ru
– Anh hát tệ đến thế sao?
– Không phải. Vì anh hát rất hay, nên anh sợ em thức trắng đêm để đòi nghe anh hát.
Cô cười. Anh cũng cười:
– Thôi ngủ đi nào cô bé.
Cô ngoan ngoãn “vâng ạ” rồi tắt máy. Anh tưởng tượng cái cảnh cô rúc vào chăn ngủ, cười một mình. Chắc cô sẽ giống hệt một thiên thần.
*
Người ta sẽ như thế nào khi bắt đầu một tình yêu nhỉ? có lẽ là rất nhớ, rồi chờ, rồi mong gặp gỡ. Thi thoảng nghĩ về người ta cười vu vơ một mình. Thi thoảng như trẻ con cũng thèm nũng nịu. Cái cảm giác đó anh dành trọn vẹn cho cô. Có lẽ là anh đã yêu. Nhưng anh yêu vì điều gì nhỉ? Yêu cách nói chuyện thông minh và ngây thơ? Yêu giọng nói trong như chuông thuỷ tinh? yêu tiếng cười hồn nhiên không vướng bận? hay yêu tính hiếu thắng trẻ con của cô mà vẫn sâu sắc, tinh tế, dịu dàng? Chính anh cũng không dám chắc là vì điều gì nữa. Chính anh cũng không dám chắc đó có phải là tình yêu không nữa. 29 tuổi, 2 lần chia tay người yêu, anh hiểu anh không còn quá trẻ để dành thời gian cho những chuyện phiêu lưu nữa.
Anh cũng không còn lãng mạn đến mức tin vào những điều diệu kì có thể xảy ra trong cuộc sống. Đã nhiều lần anh tự nhắc mình hãy coi cô như một cô em bé nhỏ, và thôi đừng gọi điện nhiều như trước. Nhưng rồi mỗi đêm, trước khi đi ngủ, nỗi nhớ cồn cào thúc đẩy trái tim anh, thúc đẩy bàn tay anh bấm số. Anh biết mình đã yêu. Nhưng anh không muốn nói qua điện thoại. Anh háo hức biết bao khi có dịp đi công tác ở Hà Nội. Gặp cô, nhất định là anh sẽ nói.
*
Quán cafe.
Anh đến trước, đợi chờ cô gái mà anh quen qua 1 lần nhầm số. Tóc cô thật dài hay chấm ngang vai? mắt cô tròn thơ ngây hay sáng bừng nghịch ngợm? Có lẽ cô có một cái mũi thẳng đẹp và cao. Có lẽ cô có một nụ cười quyến rũ. Có lẽ… anh không dám hình dung thêm. Có thể tất cả những gì anh tưởng tượng là sai.
– Hi, anh!
Tiếng chuông thuỷ tinh lanh lảnh phía sau lưng. Anh quay người lại, sững sờ. Vì cô không xinh. Thật tệ. Chưa bao giờ cô nói là cô xinh, nhưng anh cố tình không tin điều đó.Ngoài mái tóc dài chấm lưng, ngoài ra chẳng có nét nào giống như anh tưởng tượng.
Trong khoảnh khắc, anh không làm chủ được cảm xúc của mình, chỉ nói được một câu (có lẽ là giản dị):
– Em ngồi đi.
Cô kéo ghế, ngồi xuống, gọi thêm 1 ly kem, xục thìa vào, ăn ngon lành. Anh nhanh chóng nhận ra cảm xúc của mình đang tụt dốc. Tự nguyền rủa bản thân đã tưởng tượng quá nhiều. Tự nguyền rủa mình vì đã đặt mình vào hoàn cảnh trớ trêu. Cô ngẩng đầu nghiêng nghiêng nhìn anh, hơi mỉm cười. Nụ cười thông cảm nhiều hơn là châm chọc. Nhưng anh thấy mình mất tự tin.
– Anh đang sững sờ vì nhan sắc của em đấy à? – cô hỏi, phá tan sự im lặng của hai người.
– Oh yes, em thật…
– Không xinh – cô cười, chặn trước câu nói của anh – em nói rồi mà, nhưng nếu anh buồn về điều này, em sẽ khóc đó.
Trong câu nói của cô không có chút gì là hờn giận hay trách móc, giọng nói lách cách như những viên đá nhỏ trong suốt, va vào cốc thuỷ tinh. Anh nghe rất quen. Hằng tối. Mà giờ đây mới nhận thấy sự nguy hiểm của những người con gái thánh thiện và thông minh. Cho dù họ có xinh hay không. Anh mất tự tin. Không hẳn vì người con gái trước mặt. Mà vì anh tự thấy mình giả dối và tầm thường. Chưa bao giờ, anh nghĩ rằng hình thức lại ảnh hưởng đến tình cảm của anh nhiều đến vậy. Anh luôn nghĩ mình là người đàn ông tử tế và đàng hoàng, không nông cạn nhạt nhẽo. Vậy mà… Cũng may, anh chưa từng nói điều gì ngốc nghếch qua điện thoại với cô. Anh nhớ lại, trước khi đi, anh đã hào hứng biết bao nhiêu. Anh tưởng tượng ra gương mặt trẻ con và rất xinh của cô, tưởng tượng ra ánh nhìn dịu dàng và bàn tay mềm mại. Còn giờ đây…
Một năm trước, H nói lời chia tay. Tình yêu kéo dài 4 năm tưởng là mãi mãi cuối cùng tự dưng tan vỡ. Sự ngạo nghễ của người đàn ông không cho phép anh níu kéo H ở lại.
Nhưng từ lúc ấy, trái tim anh có một vết thương tưởng không sao hàn gắn nổi. Người đàn ông, càng được coi là cứng rắn bao nhiêu thì khi thất vọng cành mềm yếu bấy nhiêu. Và cũng chính vì thế, trong một lần say và gọi điện cho người bạn, anh nhầm vào số cô. Cái giọng nói trong vắt trẻ con đậm chất miền Bắc ấy cuốn hút anh ngay từ những câu nói đầu tiên. Cô kiên nhẫn nghe anh kể chuyện, ân cần chỉ cho anh cách giải say, khuyên bảo anh đi ngủ. Hôm sau anh gọi lại cho cô cảm ơn và ngỏ lời làm bạn. “Bạn điện thoại” cô khe khẽ cười. Cô và anh đã quen nhau như thế.
Mãi sau này, khi đã quen với việc nói chuyện cùng cô mỗi tối, có một lần anh hỏi lại:
– Sao lúc ấy biết anh nhầm số mà em vẫn nghe máy?
– Vì em nghĩ lúc ấy anh thật sự cần ai đó bên cạnh, em nghĩ là em có thể giúp anh.
Câu trả lời thành thật, đơn giản, không khoa trương nhưng anh xúc động đến lạ lùng.
Anh nghĩ là anh yêu cô. Cho đến lúc này, khi nhìn thấy cô hiển hiện trước mắt anh, vẫn giọng nói ấy, vẫn tiếng cười ấy, nhưng anh thấy trái tim mình đang chùng xuống. Kì lạ thật, cuộc sống giống như ta tưởng tượng thì vốn đã chẳng bao giờ là cuộc sống rồi. Tuy thế, mỗi tối, sau khi hoàn tất công việc, anh vẫn rủ cô đi chơi cùng. Bởi vì anh không có bạn bè hay bà con gì thân thiết ở đây, anh lại cũng không biết nhiều đường phố. Nhưng lâu dần, anh thật sự muốn đi cùng cô. Cái gì của Hà Nội qua giọng nói của cô cũng đều trở nên thân thiết và gần gũi. Cô đưa anh đi khắp các nẻo đường, kể cho anh nghe từng sự tích liên quan, cả sự tích từ ngày xửa ngày xưa, đến những sự tích liên quan đến cô của “những ngày đã qua gần và xa lắm”. Cô như một con sóc bé nhỏ và nhanh nhẹn, và vô tư lự, đôi mắt một mí không bao giờ vướng một nỗi buồn.
– Chỗ này ngày trước bọn em hay đến lắm.
Anh nheo mắt nhìn cô, dò hỏi: “bọn em?”
– Là em và bạn trai em cũ của em đó mà.
– Sao lại là cũ chứ? sao các em lại chia tay?
Cô cười bình yên:
– Vì một ngày anh ấy nhận ra là không còn yêu em nữa.
Anh không nói gì, lặng yên nhìn cô. Trên gương mặt bình thản dường như không có biểu hiện gì khác thường, nhưng anh nhận thấy có cái gì đó vỡ tan trong nụ cười bình thản ấy. Anh giật mình, thấy tim mình đập mạnh. Một cảm xúc lạ lùng, mạnh mẽ ùa tới bủa vây anh. Bởi vì đã bao giờ, từ khi chia tay H, anh có thể nói về tình yêu cũ một cách bình thản, yên ổn, không day dứt hận thù?. Đã bao giờ, anh có thể nói về H bằng một giọng yêu thương và trìu mến như cô nói về người yêu cũ? Anh đã tự bào chữa rằng mình quá yêu, nhưng thật ra không phải vậy. Yêu không chỉ có nghĩa là phải giữ lấy cho mình, yêu là còn phải biết tha thứ, chấp nhận và quên đi.
Một ngày, anh lại thêm thấy nhớ cô. Không phải chỉ là giọng nói tiếng cười nữa, mà là cách cô nói, cách cô cười, là cái nhìn nghiêng nghiêng và những bước chân tinh nghịch. Là mắt cô sáng bừng lên khi kể anh nghe những câu chuyện nhỏ, là những món ăn đậm chất Hà Nội mà tự nay cô nấu, cô làm. Anh mong mỗi chiều làm việc xong, mong mỗi tối cùng cô lang thang đâu đó. Hà Nội có lẽ đẹp lên rất nhiều trong mắt anh nhờ có cô. Tuần cuối cùng anh ở Hà Nội thì trời trở lạnh. Một sáng chủ nhật, cô ào đến phòng anh, mang theo hơi gió ngoài trời se sắt. Nghẹo đầu nhìn bộ dạng co ro của anh, cười:
– Đi chơi đi anh.
– Lạnh lắm, anh không chịu nổi thời tiết ở đây đâu.
– Đi nào – cô năn nỉ – anh không có nhiều thời gian để tận hưởng cái lạnh ở đây đâu, em muốn anh nhớ mùa đông Hà Nội.
Anh bị thuyết phục, nhưng vẫn thấy ngán ngẩm vì thời tiết.
Cô đưa anh ra bãi sông Hồng. Mùa đông, gió thổi thốc lạnh lẽo. Anh xuýt xoa vì không quen thời tiết. Cô lấy trong túi của cô một cái khăn len màu xanh xám:
– Của anh này.
Cái khăn đan không đều tay, cô hơi đỏ mặt, giải thích:
– Lần đầu tiên em đan đấy. Mà lại phải đan nhanh, vì nếu không, sợ anh về Nam mất.
Anh nhìn gương mặt trẻ con đỏ ửng lên vì ngại của cô. Và nhận thấy rằng trái tim mình tan ra thành hàng ngàn mảnh. Anh chắc chắn là mình đã yêu. Đó là cảm xúc thật của một người từng trải. Đã qua yêu thương và thù hận. Gặp gỡ và chia ly. Hạnh phúc và đau đớn. Không ngần ngại nữa, anh quàng tay ôm cô:
– Anh yêu em lắm.
Cô giấu mặt vào ngực anh thì thầm:
– Nhưng em không xinh mà.
Anh nói dịu dàng từng chữ một:
– Ngốc ạ, vì em không xinh, nên anh mới biết là mình yêu em thật sự.
Hà Nội với anh, và có lẽ cả với cô nữa, hôm ấy không còn lạnh…

(st)

Ừ, mẹ anh phiền thật !

Chiều ảm đạm nhớ quê tí 🙂

========================================

Ừ, mẹ anh phiền thật !

***

– Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

– Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó…
***

– Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. – Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

– Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười. – Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.

– Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi ” Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.

Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.

– Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một hai cứ khư khư giữ anh vào lòng ” Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.

Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.

– Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.

– Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó “. Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? – Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc ” Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

– Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, ” mẹ anh phiền nhỉ “?

Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…

– Em có thấy không? tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? còn áo quần nữa này, cũ mèm…- Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.

– Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí…- Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó…Em thấy mẹ anh khỏe không?

” Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.

– Anh à – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

– Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

– Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.

” Anh “, cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, ” em xin lỗi “, anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.

” Choang “- Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

– Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng… Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.

– Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.

“Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”

Ăn bánh đậu xanh nên bất lực khi thấy gái đẹp

Nay đúng là ngày mà năng suất làm việc của mình là kém nhất. Tháp Maslow có 5 tầng cũng đã khẳng định tầng đầu tiên là nhu cầu sinh lý (ăn uống ngủ nghỉ) là tầng cần có đầu tiên, trong dân gian ta có câu có thực mới vực được đạo là vậy đó.

Chuyện là sáng nay ăn sáng hơi lố, ăn nhiều quá do ủng hộ cái ông bán bánh đậu xanh (móa ăn dở kinh, bánh đậu xanh gì mà ăn toàn thấy củ sắn, ngọt mà vị lại đắng đắng, nghi ngờ ăn đường hóa học cmnr).

Vứt đi phải tội, ráng ăn, lết tới 10h cũng ăn xong 🙁 nguyên nhân tham ăn, cả ngày đờ đẫn. Đến trưa vẫn no, không ăn cơm nổi, bỏ cơm lun. Chiều đói vỡ họng, kiếm gì ăn thì tuyệt nhiên đếch có bán gì. Có mỗi bà bánh tráng trộn, lần đầu tiên mua món đó, ăn cũng được… hehe

Tối về loáng choáng, cái em đầu ngõ nhà cứ “anh ơi ra ăn trứng em…” ăn có 1 lần mà ẻm cứ rủ rê hoài, làm như mình ăn hàng lắm đó T_T Mấy bữa nay tối nào cũng mưa, đen quá, không tập thể dục đc, bữa trên báo có Toàn Shinoda mất do suy hô hấp mới sợ chứ (Cậu này là thần tượng cứng của mình, lý tưởng sống tốt, tầm nhìn hiện đại, không ẩm ương như phần đông thanh niên bây giờ). Tiếc quá.

Sợ chết, vì dạo này cũng thấy có gì xui xui, về sg là ốm liên miên + sốt nằm như chó con, rồi khỏi đầu tuần lại bị ngộ độc thực phẩm. Định mệnh, phải nói quá đen, hồng nhan bạc phận 😀 hôm nay không mưa quyết tâm đi tập thể dục cho mai bão luôn hehe.

Ra sân còn đờ đẫn vì phê cái bánh ăn buổi sáng. Đột nhiên có 1 bóng hồng vụt qua… body phải nói là quá ngon luôn.

Tỉnh tỉnh lại chút,nhưng có điều mỗi lần đi tập mình ko mang kính, cho khỏi nhìn lung tung, mất tập trung. Nhưng bữa nay cần nhìn…. T_T quá đen luôn, ko thấy rõ 🙁

Em ấy đi quá nhanh, mình phải cứ nhủ rằng “giới hạn của mình chỉ đây thôi sao” ý là đi chậm quá do còn bị quả ngộ độc chưa tan, tự kích bản thân để vượt lên tông vào ẻm 😀

Em áo hồng quần đen, mình mặc quần hồng áo đen 😀 Vãi, đuổi không được, thế là xong câu chuyện. Thôi cái gì dang dở cũng hay ho hơn 😀 huống hồ chi mình là hoa có chủ rồi =)) đuổi theo bạn đó mục đích chính là mình chạy cho toát mồ hôi thôi 😀

Phải công nhận giờ mấy nhóc chim chíp chạy nhanh thiệt, cứ như vận động viên Olympic chứ ko phải do mình già đâu.

Cuối tuần này có nên đi cà mau chinh phục cực Nam không nhỉ? mình sure sẽ đi thời gian tới, nhưng lần này cũng hơi ngại vì ko nghiền đi du lịch mà đi xe khách lắm 😀

Từ đợt đi tour tây nguyên 1 mình 7 ngày, bây giờ thấy thú đi phượt 1 mình rất hay 😀 chinh phục và tìm hiểu bản thân cũng là một điều khiến mình rất thú vị đấy 😀

Chúc các bạn chinh phục được nhiều thứ trong cuộc sống, nhiều cung đường và chính cả bản thân mình nữa 🙂

K

[email protected]

Chuyện về chiếc vòng của Vua Solomon

Một ngày nọ, Vua Solomon nói với một cận thần thân tín của mình: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó. “

Benaiah trả lời: “Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt? “

Nhà vua đáp: “Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui”. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi “Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không? “. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.

“Nào, ông bạn của ta, ” Vua Solomon nói, “Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? “. Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây thưa đức vua”. Khi vua Solomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: “Điều đó rồi cũng qua đi”

Vào chính giây phút ấy, vua Solomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi.

-SƯU TẦM-

“Điều đó rồi cũng qua đi” – “This Too Shall Pass”

Danh ngôn – Lời hay ý đẹp – Collected by Kevin [email protected]

  1. This Too Shall Pass – Điều đó rồi cũng sẽ qua
  2. Everything will be okay in the end. If It’s not okay, it’s not the end.
  3. Bạn không bị chìm khi nhảy xuống nước, mà bị chìm vì đứng im một chỗ dưới nước.
  4. If you do not go after what do you want, You will never have it.
  5. If you do not ask, the answer always be NO.
  6. If you do not step forward, you will always be in the same place.
  7. A year from now you will wish you started today – Karen Lamb
  8. No Pain, No Gain.
  9. Thắng thì làm VUA, thua thì làm lại.
  10. Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường.
  11. Cứ đi…sẽ đến….
  12. “Đừng tạo ra thứ làm cho bạn giàu có, hãy tạo ra thứ làm cho bạn được nhớ đến” Steve jobs
  13. “Lý do số 1 khiến con người không đạt được giấc mơ của mình đó là vì người đó không biết mình muốn gì” Harv EkerEker
  14. K.I.S.S (keep it simple stupid) or (keep it short and simple)
  15. “Hãy tập trung vào nơi bạn muốn đến, không phải vào những thứ làm bạn SỢ HÃI” – Anthony Robbins
  16. “If you focus on results, you will never change. If you focus on change, you will get results.” ~ Jack Dixon
  17. “Trở ngại chỉ có thể đe doạ được bạn khi bạn rời mắt khỏi mục tiêu” Henry Ford
  18. Thế giới bên ngoài được tạo ra bởi thế giới bên trong
  19. “Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi.
    Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc.” – (Einstein).
  20. “Cơ hội giống như bình minh, nếu bạn chờ đợi quá lâu,
    bạn có thể bỏ lỡ nó”. – (William Arthur).
  21. Người ta biết đến cái cây nhờ quả của nó chứ không nhờ dễ của nó
  22. Đường tuy ngắn không đi không đến, việc tuy nhỏ không làm không nên
  23. Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng
  24. Tàu neo trong bến thì an toàn, nhưng đó không phải là lý do người ta đóng tàu.
  25. Nếu muốn thấy cầu vòng, phải biết chấp nhận những cơn mưa.
  26. ” Mặt trời luôn toả sáng vì nó luôn biết tự đốt cháy mình “
  27. Muốn làm người lớn nhất,hãy là người nhỏ nhất.
  28. Càng THÀNH CÔNG, bạn càng phải KHIÊM TỐN và TẬN TÂM với khách hàng của mình!
  29. “Bạn không thể bắt đầu một chương mới trong cuộc đời nếu cứ đọc đi đọc lại chương cũ.”
  30. Bánh xe ít dầu mỡ thì kêu to. Người không có tính kiên nhẫn là người hay than phiền
  31. Người bi quan phàn nàn về cơn gió.
    Người lạc quan đợi gió đổi chiều.
    Người thực tế điều chỉnh lại cánh buồm.
  32. Đời ngắn đừng ngủ dài – Robin Sharma
  33. Lúc đầu ngta hơn nhau cái khéo, về sau ngta hơn nhau ở cái thật.
  34. Một quả trứng nếu bị vỡ bởi 1 lực từ bên ngoài, cs từ bên trong sẽ kết thúc, nhưng nếu quả trứng đó bị vỡ bởi 1 lực từ bên trong, cs sẽ bắt đầu. Hãy nhớ rằng sự thay đổi hay thành công bắt đầu từ chính bên trong mỗi chúng ta.
  35. Những người đem đến niềm vui cho người khác, thường là những người rất cô độc hay rất cần niềm vui.

Thi đại học – kết quả của 12 năm đèn sách hay 1 thứ gì khác…

Lại một kỳ thi đại học sắp qua… cũng thời gian này 8 năm trước tôi về SG này thi và bao nhiêu bỡ ngỡ. Đúng là dân tỉnh về sg cái gì cũng ngơ (hay chỉ có tôi mới thế, vì thấy bây giờ mấy bạn vào sg cũng lanh lợi lắm)… thuở đó đi mà nói ra cũng chưa ý thức được việc tôi đậu hay tôi rớt thì sẽ ra sao… tâm lý lúc đó như kiểm tra cuối kỳ môn đó làm 45 phút mà thôi (thời tôi thi tự luận 3 môn Toán Lý Hóa thời gian làm bài 3h, thi xong đói rụng rời chân tay).

Từ nhỏ đến giờ tôi thường làm theo 1 chữ mà thôi, đó là chữ THÍCH. thời gian học cấp 1 tôi ham chơi các trò con nít, thích nhất chơi rượt bắt, tôi nhỏ con nên lách rất giỏi, hồi đó ở quê luôn quan niệm ai học giỏi vào lớp buổi sáng, học minh mẫn và thường là lớp A. Tôi thì toàn học buổi chiều, vào các lớp D và E, xem như là dốt thời đó.

Hơn hết các bạn lớp A thường được vào các đội thi ở trường, các đội trống, ăn vận đồng phục rất đẹp, cứ thứ 2 là đánh trống cho toàn trường hát quốc ca 😀

Vì học buổi chiều nên học xong luôn ở lại trường chơi thêm các trò con nít, tối mịt mới về nhà tắm rửa ăn cơm. Kết quả là tới lớp 3 tôi vẫn chưa làm nổi phép tính cộng 😀 toàn có người giải dùm tôi =)) thằng học giỏi gần nhà 😀

Lên cấp 2, tất nhiên tôi biết cộng trừ nhân chia rồi 😀 nhưng lúc này khác, bạn bè đua nhau vào các đội học sinh giỏi, tôi dường như không hứng thú việc ganh đua lắm, lúc này rất thích coi các chương trình thế giới động vật ở VTV2, còn hay đi đá gà với chú nữa. Giờ tóm lược lại thì tuổi nhỏ tôi không hề dính líu học tập 😀 chết thật.

Lên cấp 3 vẫn đà đó, bạn bè thì đua nhau vào trường chuyên, lớp chọn, lên phố học, tôi thì chỉ học ở làng (nhà tôi cũng có thể có điều kiện cho tôi học) mẹ tôi than phiền tôi rất nhiều sao ko xin mẹ đi học này nọ cho bằng bạn bằng bè, tôi chả nói gì, vì biết trong thâm tâm tôi chỉ hơn mác phố thôi, học hay hơn hết tư duy thì cũng ko hơn nhau 😀 (chủ quan chết mịa lun)

Rồi chuyện giấy khen, tôi học các môn tôi thích, thuở đó hên đậu đại học chứ ko đậu thì giờ khéo chăn trâu cmnr. Do đó thành tích học tập tôi không đều, môn nào giỏi thì giỏi cực, còn môn nào dốt thì đố 1+1=2 cũng chả biết (tiêu biểu môn anh văn, thời đó dốt tệ, giờ vẫn dốt dốt sao đó 😀 )

Điều tôi có được thời gian đó chỉ là sự thoải mái, trí nhớ tốt và đam mê môn nào thì học ra trò môn đó (sau này tôi thấy rất tiếc là các mốc lớn trong cuộc đời đạt được nhưng tiểu tiết thì không đầy đủ, ví dụ kiến thức rộng các lĩnh vực rất ít, điều này là hạn chế rất lớn).

Năm 10 và 11 tôi thuộc loại cá cmn biệt trong lớp vì nói chuyện nhiều quá, ghét bà cô chủ nhiệm thế là bỏ môn học đó luôn (từ học sinh giỏi môn đó, ghét là không thèm học bà đó nữa, cầm cmn chừng thôi, nhiều lần cũng bị kích cho học nhưng tôi thấy rẻ tiền trước lời khen và lời chê lắm, bỏ ngoài tai đi). Nhưng đến năm 12 tôi lại chăm học lạ, cuối tuần bắt xe bus lên phố mua sách cũ là các bộ đề đại học về giải, các dạng toán khó, chuyên sâu. Tôi phải công nhận là bạn có tư duy logic rồi thì học các môn rất dễ, kể cả văn chứ không phải các môn đơn thuần là tính toán đâu. Cũng may mắn năm tôi học 12 là năm ở quê tôi có tuyến xe bus từ làng lên phố với chi phí 5K 1 chiều. Cũng không hiểu sao hồi đó nhiều tiền đến thế… ah tiền tết, thời đó nhà tôi có điện tử nên tôi chơi ở nhà không phải ra quán =)) nhà tôi lại nuôi gà chọi, nên hàng năm tôi bán gà cũng có tiền ít ít… được cái không hút thuốc nhậu nhẹt nên chi phí linh tinh không có, gái gú lại càng không 🙁

Cứ thế, tôi giải rất nhiều đề, khi tôi thi đại học xong tôi sắp lại sách vở được hơn 50 cuốn sách chỉ toàn đề thi đại học + chuyên đề… khủng thật, tôi giải hết chỗ đó lúc nào không hay… thế là đi thi đại học chỉ như chép ra giấy thôi, bởi vì dạng đề nó cũng quanh quẩn nhiêu đó, thi xong tôi không có cảm giác nghĩ ngợi nhiều.

Gần đây thấy nhiều bạn thi xong khoe mình thi cao điểm (vì sau này thi trắc nghiệm nên thi xong biết điểm là điều hiển nhiên) rồi kết quả 12 năm tích cực học tập tôi thấy sao đó. Không cần phải khoe là mình bao nhiêu đâu… các bạn chỉ cần nỗ lực đúng thời điểm là ok rồi. Đừng buồn vì nếu nay thi rớt, điều đó chưa hẳn đã xấu đâu, cũng không nên quá mừng vui vì thi đậu vì còn rất nhiều bạn rớt đó các em. Em có biết rằng khi bạn vui mừng chiến thắng quá, mà xung quanh bạn có nhiều người buồn không.

Hồi tôi thi cao học UEH cũng thế, tôi đậu trong khi bạn bè nhiều người rớt, tôi chẳng lấy gì làm vui. Kết quả thi có thể khác nhau nhưng nỗ lực thì chưa chắc bạn đã hơn nhiều người thấp hơn đâu.

Thi đậu là một điều rất tốt, nhưng thi rớt cũng không phải điều gì đó tệ hại lắm, tôi không thích lấy kiểu ví dụ ra những đại gia không học mà giàu có (kiểu ví dụ đó của nhiều người tôi thấy lởm lắm). Hãy luôn có đam mê, là chính mình, đừng đánh mất bản thân trong cách tình huống then chốt (điều này khó làm lắm) 😀

Có 1 câu tôi nghe nói rằng: Nếu làm theo điều mình thích mình là người tự do, còn nếu thích điều mình làm thì mình là người hạnh phúc.

Tôi cũng đang tập điều này cho suốt thời gian về sau… 😀

Làm sao để quên 1 con chó

Có lẽ nó chết rồi… con chó, đây đúng theo nghĩa đen.

Lần đầu tiên trong đời tông trúng vật gì đó còn sống 🙁 đáng nhẽ chuyến đi này rất vui nhưng sự cố xảy ra.

Xe chạy tương đối nhanh – 40-50km/h có 1 chú chó con chạy qua, không kịp phanh. Mình cán trúng nó, nghe nó kêu cái ẳng 1 cái 🙁 có lẽ nó bị gãy xương, không biết sống nổi không (nó nhỏ tầm 2-3kg).

Hồi nhỏ mình thương chó lắm, nuôi 1 con tên là milu, dù tôi đi học xa cả năm về 1 lần nó vẫn nhớ, riêng cả nhà không ai bắt được nó ngoài mình. Thương nó nhiều, rồi ngày nọ nó bị bọn trộm chó bắt mất. Từ đó mình ko nuôi chó hay thấy chó con là chơi với chúng.

Chó là một loài tốt, thông minh cũng tùy con, nhưng tuyệt đối trung thành, dù chủ cho ăn khổ thế nào thì nó vẫn theo chủ đó suốt đời.

Cả chuyến đi tôi rơi vào trạng thái mất hồn, sao có chuyện đó xảy ra với tôi, với nó kia chứ. Tội nghiệp con chó con quá. 🙁 tự nhủ sẽ không ăn thịt chó 1 thời gian. (Chuyện ăn thịt chó với chuyện yêu chó ko liên quan nhé, nhưng mà thấy có lỗi con chó con kia…)

Chúc ace an toàn + vui vẻ… (hiện tại tôi an toàn nhưng không vui tí nào)

Gọi điện báo chuyện buồn đó cho bạn gái, bạn gái bảo sau này ăn thịt chó em ăn phần của anh cho @@, hồn nhiên quá. Mình chẳng bít nói gì.

Lúc sau gọi lại nói về chuyện khác mình bảo mình vẫn buồn vì chuyện con chó, ko bít nó có sống nổi ko 🙁 nghe mình nói buồn lần 2, bạn mình bảo vậy sau này em cũng ko ăn thịt chó nữa 🙁

Mình rất thích ăn thịt chó, mấy loại cứ bảo ăn thịt chó ác, xin thưa ăn con gì cũng ác thôi, rồi quy án cho những ng ăn thịt chó là ko tốt, thấy dởm đời vãi… Nhưng hiện tại ko ăn thịt chó chỉ đơn giản thấy lỗi với con chó con kia, giờ mỗi lần nhìn thấy chó là nhớ lại chuyện này… khó có thể quên và suy nghĩ thoải mái được 🙁

Đoạn này là cung đường chạy từ Đăk Lắc qua Đà Lạt. 🙁 RIP the Dog 🙁 🙁 🙁

Chuyện bầy thỏ

Trong một khu rừng sâu, xanh mát và yên tĩnh có một bầy thỏ đang trú ngụ.

Cứ mỗi lần có một chiếc lá rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh xào xạc, hay một chú sóc nhảy nhót trên cành làm gãy mất một nhánh cây non, thì bầy thỏ lại giật thót cả mình và run rẩy hoảng sợ. Chúng rất nhút nhát.

Một ngày nọ, bỗng có một cơn gió to thổi qua những ngọn cây gây nên âm thanh ào ào khủng khiếp, còn những cành cây thì bị nghiêng ngả dữ dội.

Điều này làm bầy thỏ hoảng sợ đến nỗi tất cả chúng đều giật bắn mình, rồi chúng cố hết sức chạy thật nhanh để thoát ra khỏi khu rừng – nơi vốn là nhà của chúng.

Chúng nói với nhau:

Continue reading “Chuyện bầy thỏ”

Em chưa hiểu hết về anh đâu, con khốn!

Truyện sưu tầm, chứa nhiều câu nói chua chát… đã từng xảy ra, chỉ tội người ở lại.

“Đồ đĩ…”
Tuấn nghiến răng, tay run run nắm chặt cái ly trong tay đánh rắc một cái, những mảnh vở thủy tinh cắm sau vào bàn tay, từng giọt máu rơi xuống đất…
Nhìn điệu bộ hung dữ của Tuấn như vậy, bà chủ quán nước sợ xanh mặt mà chẳng dám hó hé một câu nào

Không cảm thấy đau, Tuấn vẫn nhìn chăm chăm vào đôi nam nữ trước cổng khách sạn bên kia đường, và người nữ không ai khác, là Thu… người yêu Tuấn! Cả hai líu ríu cười nói vui vẻ, vội vã quay đầu nhìn quanh, người đàn ông dắt tay Thu đi thẳng vào khách sạn. Continue reading “Em chưa hiểu hết về anh đâu, con khốn!”

Chuyện của gà – Gà làm tuyển dụng

Tôi cũng từng là sinh viên, cũng đi xin việc, cũng bị chê này chê kia, và tôi cũng láo này láo kia 😀 sáng nay đọc 1 bài về email 1 sinh viên feedback cho đơn vị tuyển dụng về việc mình bị từ chối, tôi thấy rất buồn cười 😀 Cậu này cho rằng vị trí nhân viên kho không có gì vượt quá khả năng của cậu ta. Tuy là mô tả công việc đó chưa xem qua nhưng tôi đồng ý và tin chắc cậu này vào làm sẽ hoàn thành công việc. Có thể trong buổi phỏng vấn bị vấn đề nào đó mà akay người phỏng vấn, về ức chế mới tuột ra email này. Nhưng đừng nên đem chuyện cá nhân rồi vịn vào trường mà nói, làm ảnh hưởng hình ảnh 2 trường đại học lớn.

Là tôi tôi cũng không tuyển dụng đồng chí này vì tính chất công việc không cần quá chuyên môn hay sự sáng tạo mà thái độ hống hách, không có sự nghiêm tốn. Nhân viên kho cần lắm sự sáng tạo hay chuyên môn đại học sao? Tôi cần là sự tỷ mỷ, cẩn thận, đạo đức tốt trong công việc, cùng các kỹ năng nhập xuất… Trình độ đại học mới làm được sao? tôi tuyển trung cấp, cao đẳng cũng ok rồi, mấy cái này hoàn toàn training lại được, tuyển đại học làm chi cho tốn tiền mà thái độ như thế này.

Nói chứ, người ta thuê bạn không phải để bạn chỉ trích, thuê bạn để bạn làm việc và tuân theo (tất nhiên tùy vị trí công việc mà có những power flexible khác). Đặc biệt trong giao tiếp formal viết tắt, văn phong thái quá như thế là khó chấp nhận rồi, điều này ở trường đại học rất ít ai dạy các bạn, các bạn tự học hay đi làm rồi điều chỉnh. Cá nhân tôi cũng thấy viết blog mà viết tắt tùm lum, sử dụng Tiếng Anh, Tiếng Việt chí chóe…. chưa kể tôi hay nói bậy bậy nữa 😀 (nhưng trong công việc tôi không thế đâu 😀 ) Thời gian đi làm tôi cũng được qua vị trí tuyển dụng (Tuyển dụng vị trí kỹ thuật technical, tư vấn giải pháp pre-sale) cũng gặp rất nhiều chuyện theo tôi là vui 😀

1. Nghĩ mình thay đổi thế giới

Không phải là dập tắt ước mơ, nhưng ai ai ra trường từ một trường danh tiếng đều rất tự hào mình là số 1, là vào cty nào thì đánh đông dẹp bắc, là người làm việc hiệu quả, đam mê nhất. Điều này là tốt, có nhiều bạn thực sự là như thế, nhưng không qua lời nói, qua những việc ngta làm, qua những cái ngta đã làm.

Ngta bảo sinh viên nhút nhát, tôi thì chẳng thấy vậy, số ít thôi, sinh viên giờ khôn lanh có thừa, cũng nổ không ít, tôi ngồi hỏi mà cứ ừ ừ 😀 xem cậu ta nổ đến mức nào.

Đó là trong 1 lần phỏng vấn về vị trí kỹ sư lập trình hệ thống tôi hỏi cậu ta biết sử dụng ngôn ngữ đó không mà khi làm đề tài lại chọn 1 ngôn ngữ khác (dễ hơn), em ấy bảo biết nhưng do em muốn học hỏi thêm 1 ngôn ngữ nên em chọn ngôn ngữ dễ hơn đó. Tôi hỏi tiếp vậy nếu sử dụng phân hệ xuất nhập thông tin em dùng câu lệnh gì trong ngôn ngữ cũ (xuất nhập một câu text là dễ nhất trong lập trình), cậu ấy không biết, rồi tạo cơ hội các câu lệnh khác cũng không biết, cấu trúc dữ liệu thì chưa được học 🙁 so sad luôn.

2. Viết CV chưa có sự đầu tư

Đọc nhiều CV của các bạn mà cũng vui buồn không kém. Đành rằng lấy template trên mạng về điền vào, nhưng cũng không thèm xóa mấy cái chữ dạng watermark hay các kỹ năng chẳng liên quan gì đến công việc… Người tuyển dụng cảm giác bạn không có sự đầu tư vào bộ mặt của chính bạn. Mỗi quý bạn nên cập nhật CV bạn 1 lần. 2 quý mà không có sự cập nhật 1 cái performance highlight nào thì xem lại công việc bạn đang làm thực sự có hướng bạn đến mục đích bạn mong muốn hay không.

3. Thái độ buổi phỏng vấn rất “tự tin”

Tự tin trong ngoặc kép là láo láo đó 😀 khi mình đưa ra các tình huống giải quyết vấn đề, vì cty mình làm triển khai găp khách hàng nhiều, nên các chú nào không giải quyết vấn đề khéo hay nóng nảy thì sẽ khó làm việc lâu được, mình cố ép các bạn ấy vào thế khó để xem các bạn phản ứng thế nào… rất ít người vượt qua và thường hỏi ngược lại mình với ánh mắt rất không thiện cảm… việc nhận sai hay hứa khắc phục là chuyện bình thường, chuyên môn chưa cao, kinh nghiệm yếu sao không nhận lỗi được… các bạn cứ nghĩ mình phi thường lắm, nhưng khi đi làm việc con người với con người rất khó đấy.

Còn rất nhiều tình huống để giải quyết, kể chi tiết quá thì lan man… nhưng với cương vị một người đã làm tuyển dụng tôi xin nói rằng cty luôn thiếu người phù hợp, người tài… các bạn đừng than thất nghiệp, hãy bớt mộng tưởng, hãy tập trung học tập hơn đi. Than vãn không phải là cách giải quyết vấn đề.

Nói thế thôi, tôi cũng là ng nóng tính lắm 😀 viết bài này cũng phải phản quang tự kỷ nhiều =))

Và điều cuối cùng hay luôn biết cảm ơn và xin lỗi, đó là 2 điều cơ bản để bạn duy trì mối quan hệ đẹp. Hãy cảm ơn người phỏng vấn đã giành thời gian cho bạn, hãy cảm ơn công ty giúp mình học hỏi được nhiều điều… dù rằng bạn có thể không làm trong cty đó.

Ah, nói đi cũng nói lại, có nhiều người phỏng vấn cũng không giỏi lắm đâu, cũng hách dịch lắm (số ít thôi, vì những ai làm qua leadership hay HRM đều có kỹ năng con người rất tốt), nếu gặp người thế thì next đi, tôi cũng nhiều lần thế 😀 gặp nhau là có duyên rồi, đừng để lại ấn tượng không đẹp cho nhau. Hãy thử sống vị tha 1 lần bạn sẽ thấy nó tuyệt thế nào 😀 (Nói chứ giờ lục lại email hồi xưa bị từ chối, cũng chửi loạn cả lên 😀 )

Chúc may mắn,

K

[email protected]