Nếu ngày mai tôi thi rớt thì thế nào?

Học cao học, thi đầu vào cao học có lúc bạn sẽ phải nếm mùi bị rớt một môn nào đó hoặc thậm chí rớt đầu vào cao học. Điều này thật là nặng nề. Và bạn hãy tin tôi bởi vì tôi đã trải qua giờ phút khắc nghiệt đó, chán nản, muốn buông xuôi, cảm giác bao công sức, tiền bạc, cơ hội đầu tư đã vụt mất. Đôi lúc còn cảm giác mất đi tất cả, vì lựa chọn học cái chương trình này bạn đã phải đánh đổi nhiều thứ trong cuộc sống.

Truyện Tây Du Ký của Trung Quốc chắc hẳn ai cũng đã xem qua ít nhất là vài tập, nó gắn liền với thế hệ các bạn tuổi 8x như chúng tôi, thuở ấy cứ 5 giờ chiều là chờ coi film, dù rằng chẳng hiểu mô tê gì, cứ thấy Tôn Ngộ Không (TNK) là thích, vì nó giỏi, còn cực ghét thằng sư phụ, bảo thủ vkl, nó đã tin điều gì thì đếu bao giờ nghe ai nói nữa.

Gần đây đọc một cuốn sách nói về ý nghĩa của bộ film Tây Du Ký. Các bạn nên nhớ rằng Tây Du Ký là một trong tứ đại danh tác của Trung Quốc. Đó là:

  1. Tam Quốc Diễn Nghĩa – La Quán Trung
  2. Tây Du Ký – Ngô Thừa Ân
  3. Thủy Hử – Thi Nại Am
  4. Hồng Lâu Mộng – Tào Tuyết Cần

Tiến Sỹ Lê Thẩm Dương cũng nói chúng ta chỉ cần nghiền ngẫm chân lý trong các bộ danh tác này cũng coi như thành nhân. Ví dụ như trong Thủy Hử miêu tả 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc, nhìn một cách tổng quan hơn đó chính là miêu tả 108 tính cách con người mà ta gặp trong cuộc sống. Thực tế thì một người gặp nhiều nhất trong cuộc đời cũng chỉ cỡ 60-70 tính cách mà thôi, nên nếu hiểu hết nhân vật trong truyện xem như là hiểu thiên hạ rồi.

Còn Tây Du Ký thì sao, đó là mô tả 4 thầy trò đi thỉnh kinh. 4 con người này mỗi người một tính cách, rất khác biệt. Sự phụ thì điềm đạm, Ngộ Không thì mạnh mẽ; Bát Giới thì sôi nổi, Sa Tăng thì Bình Tĩnh. Và đó phản ánh trong mỗi cá nhân, mỗi nhóm, mỗi tổ chức đều có 4 tác nhân này. Trong một con người vừa có Sư Phụ, Ngộ Không, Bát Giới, Sa Tăng. Tương tự thế trong một tổ chức cũng vậy.

Tôi hâm mộ TNK, tài giỏi là thế, 72 phép thần thông, nhảy 1 cái là 10 vạn 8 nghìn dặm, có đôi mắt có thể nhìn thấy yêu tinh. Anh cũng có hoài bão sống bất tử và chinh phục thế giới.

Nhưng rồi tất cả giỏi giang đó đều thua phật tổ và sự trả giá đó là phải bị nhốt 500 năm ở chân núi chờ Đường Tăng cứu.

Tại sao TNK không nhảy 1 cái tới tây thiên để lấy kinh về mà phải trải qua 81 nạn.

Đó là bởi vì tác phẩm này ngụ ý rằng trên con đường lấy kinh hay lập nghiệp sẽ phải trải qua 81 nạn như vậy.

Và câu chuyện Tây Du Ký toát lên 1 điều rằng TNK ban đầu muốn chinh phục thế giới, nhưng thật ra cuối câu chuyện và suốt câu chuyện là 1 quá trình chinh phục bản thân.

Đây là giá trị câu chuyện truyền đạt cho chúng ta.

Các bạn vẫn chinh phục cái bên ngoài ư?

vì sợ thế gian, bạn bè chê cười hay chưa chê mình điều gì đã lo sợ. Tại sao mình phải sợ sự đánh giá của người khác.

Các bạn nên nhớ rằng chẳng ai đau xót cho bạn ngoài gia đình mình đâu. Tất cả những thứ bình thường sẽ nhanh chóng bị quên lãng.

Tôi đã từng bị đánh giá là một người học rất giỏi anh văn, qua các kỳ thi học sinh giỏi với thành tích tạm được, và cũng cùng môn đó, mọi người lại bảo tôi học kém, thuộc loại học sinh cá biệt chỉ sau vài năm. Đơn giản thời đó tôi không hứng thú với anh văn nữa, tôi thích học toán.

Cuộc sống tôi căn bản là thế, cái gì thích tôi sẽ làm, nhưng rồi học anh văn sa sút, bạn bè trở nên sa lánh tôi, chắc vì tôi không còn giúp được bạn tôi như xưa. Tôi cũng đua đòi đi học thêm anh văn, mua sách này nọ, nhưng thực ra tôi có thích nó đâu, cuối cùng toán tôi cũng chả giỏi, mà anh văn tôi cũng chẳng hiểu gì nữa.

Tôi vẫn nghĩ tôi trung tâm, thực sự các cuộc họp lớp sau này có ai nhớ tôi đâu.

Các bạn cũng thế, đừng quá sợ người khác đánh giá về mình, ngta không nhớ các bạn đâu.

Đơn giản rằng nếu các bạn chỉ mơ tưởng, các bạn chỉ lo sợ thì các bạn chỉ mơ ác mộng hay sự lo âu mà thôi, còn nếu các bạn bắt tay vào làm từ bây giờ các bạn có thể vượt qua lo sợ và mơ tưởng.

Vậy nếu ngày mai tôi rớt một môn thì sao?

Thực sự bây giờ là giai đoạn gần cuối của học MBA tại UEH rồi, tôi đã cảm thấy mệt và sức chiến đấu đã giảm rất nhiều, phải chày da tróc vảy với UEH. Bây giờ vẫn còn nhiều khó khăn nữa, nhiều cửa tử nữa.

Tôi viết bài này coi như để cố định tư tưởng cho mình, tránh ngày mai biết tin rớt một môn sẽ sốc 😀 thế thôi, làm sai thì làm lại, người ta làm được thì không lẽ gì mình lại không làm được. Lớn rồi thì hãy dám.

Chúc ACE sẽ luôn vững tin trên con đường học tập này,

Kevin

[email protected]

4 thoughts on “Nếu ngày mai tôi thi rớt thì thế nào?”

  1. Bản chất con người và thế giới, mọi sự vật hiện tượng là vô ngã nên vô thường, luôn ở trong tình trạng biến đổi.
    Tuy nhiên, con người chỉ để ý, chỉ thấy những biến đổi lớn, những biến đổi tốt hoặc xấu, có lợi hoặc bất lợi (theo tâm ý của mình) chứ ít ai quan tâm, để ý đến những biến đổi nhỏ, vi tế. Do không nhận thức được quy luật vô thường nên khi những thay đổi lớn xảy ra trong đời, con người ta rất khó chấp nhận, dễ bị ‘sốc”, khủng hoảng, suy sụp tinh thần, đau khổ.
    Mấy ai có thể bình tâm, thản nhiên trước những biến cố, thay đổi trong cuộc đời, nhất là khi xảy ra những điều không mong muốn như đau ốm bệnh tật, hoạn nạn, hạnh phúc gia đình đổ vỡ, mất người yêu, sự nghiệp, danh phận, địa vị v.v… Nhưng nếu người nào hiểu rõ quy luật vô thường, luôn ý thức được rằng không có gì trường cửu, vĩnh hằng, mọi thứ đều thay đổi, biến dịch, thì khi có biến cố xảy ra sẽ không rơi vào khủng hoảng.
    Trong suốt một đời người chắc chắn không ai không gặp những biến cố vô thường, chỉ khác nhau là lớn hoặc nhỏ, nhiều hay ít vậy thôi. Vì thế việc nhận thức lẽ vô thường, có sự chuẩn bị tâm lý, quán chiếu sâu sắc là hết sức cần thiết, để khi vô thường xảy đến chúng ta có được sự bình tâm, tỉnh trí, hạn chế hoặc tránh được những khổ não, bất an.
    Có người sống đến gần hết cuộc đời vẫn không nhận thức được lẽ vô thường. Tôi đi thăm bệnh người bà con ở bệnh viện, nghe một bà già bảo với bác sĩ đang điều trị bệnh cho bà rằng: “Sao tôi ngồi xuống đứng lên khó quá? Lúc trước đâu có như vầy, đang ngồi muốn đứng dậy là đứng ngay, không cần phải lấy tay chống, đâu khó khăn chậm chạp như bây giờ”. Bác sĩ không vội đáp lời bà mà hỏi: “Lúc đó bà bao nhiêu tuổi?” Bà bảo: “Lúc mấy đứa con tôi còn nhỏ”. Bác sĩ hỏi: “Vậy bây giờ con bà bao nhiêu tuổi?”. “Bây giờ con tôi có gia đình cả rồi. Đứa út cũng gần 40”. Ông bác sĩ cười nói: “Bây giờ bà đã 71 tuổi, lại mang bệnh, đâu còn như hồi trẻ nữa”.
    Còn ông bạn vong niên của tôi năm nay 69 tuổi bảo với người nhà rằng ông muốn đẩy xe cây kiểng đi bán dạo. Nghe ông nói ai cũng lắc đầu can ngăn. Ông bạn già của tôi điếc nặng lại bị cao huyết áp, trước đây suýt tai biến nhưng vẫn không để ý đến sức khỏe của mình, không hay mình đã già và cơ thể như cái máy cũ sắp đến hồi rệu rã. Ông nói với tôi: “Hồi mới giải phóng (sau năm 1975) tôi đạp xích-lô ngày đêm không biết mệt. Lúc đó nhà nghèo, phải nỗ lực làm kiếm tiền để nuôi gia đình…”. Mỗi ngày ông vẫn giữ thói quen cũ, uống cà-phê hai cữ sáng và tối, uống một lon bia trong lúc ăn cơm. Dù bác sĩ khuyên ông không nên uống bia rượu và cà-phê, nhưng ông không nghe.
    Già rồi mà cứ tưởng mình còn trẻ thì thật nguy hại! Chỉ sau năm bảy năm thôi là mình đã không còn là mình nữa chứ nói chi đến mấy mươi năm. Trên thực tế thì con người thay đổi từng giây từng phút, từng tích tắc, sát-na, đến vài năm, vài mươi năm thì đã có thay đổi lớn rồi: thay đổi về tuổi tác, thể chất, tâm lý, tình cảm, đạo đức quan niệm, lối sống… Sau một thời gian trôi qua thì trẻ con trưởng thành, người lớn trở thành ông già, người già trở nên người đau, kẻ còn người mất v.v… Người sống trong điều kiện, hoàn cảnh tốt ít để ý đến vô thường, đến khi biến cố lớn xảy ra thì rơi vào khủng hoảng, không chấp nhận được, bất mãn, khổ não.
    Người ta thường hay nói quỷ vô thường chỉ đến khi chúng ta sắp lìa khỏi cõi đời này, nhưng kỳ thực quỷ vô thường luôn có mặt ở mọi lúc mọi nơi chứ không chỉ khi con người sắp chết. Sự thật quỷ vô thường chỉ là hình tượng hóa của quy luật vô thường, một quy luật chi phối cả thế gian này.
    Thật ra không phải vô thường làm cho chúng ta khổ, mà nguyên do là vì không thấy vô thường nên mới khổ, vì tham ái, chấp thủ, không chấp nhận vô thường nên chúng ta khổ khi vô thường xảy ra.
    Vô thường luôn diễn ra không hề gián đoạn nhưng chúng ta không nhìn thấy. Chỉ khi nó cướp mất những gì chúng ta yêu thích, muốn nắm giữ, muốn trường tồn với ta thì ta mới thấy. Chúng ta nói vô thường cướp lấy người yêu, sức khỏe, tiền tài, của cải, danh vọng… của chúng ta, nhưng thật ra vô thường chẳng lấy gì của chúng ta cả, vì vô thường vốn là bản chất, là đặc tính của những thứ đó, chỉ tại ta không thấy, không biết mà thôi.
    Bản chất của con người là vô ngã, do duyên sinh không thực thể, không chủ tể, vì thế nên con người vô thường. Những thứ khác cũng thế, tài sản của cải, địa vị, tiếng tăm, tình yêu, sự nghiệp cũng mang đặc tính vô thường bởi bản chất là vô ngã. Chúng do duyên sinh nên tùy duyên mà thay đổi, biến dị như thế này hay như thế khác, vắng mặt ở chỗ này và xuất hiện ở chỗ khác. Chúng ta thấy chúng có đó rồi mất đó chứ kỳ thực chúng không thật có (chỉ tạm hiện hữu trong một thời gian) và cũng chẳng mất hẳn, chúng chuyển từ dạng này sang dạng khác, từ hình thái này sang hình thái khác. Ví dụ cái nhà hiện tại là của mình, nhưng sau mấy chục năm nữa là của con cháu mình hoặc của người khác; lúc đó cũng có thể nó trở thành công ty, văn phòng, cửa hàng, quán ăn…chứ không còn là nhà ở. Trong điều kiện, trong hoàn cảnh này với những nhân, những duyên như vậy, như vậy thì nó có mặt như thế, như thế; khi điều kiện, hoàn cảnh đổi khác, nhân duyên thay đổi thì nó cũng thay đổi, không còn như tình trạng ban đầu.
    Thật ra nếu không có vô thường thì không có cuộc sống, không có thế giới, không có con người, không có lịch sử. Thế giới con người, đời sống con người có được như ngày nay là nhờ vô thường. Lịch sử đã trải qua biết bao biến đổi, nếu không có biến đổi thì không có đời sống, không có những hoạt động của đời sống, thế giới không có sự vận động, chuyển biến. Điều này ai cũng thấy, ai cũng hiểu nhưng lại cứ sợ vô thường, đó là vì tham ái và chấp thủ.
    Ngày xưa có một vị vua trong lúc ngắm nhìn giang sơn cẩm tú đã bật khóc. Vị đại thần đứng bên cạnh hỏi nguyên do, vị vua này trả lời: “Ta khóc vì không thể sống mãi để hưởng vinh hoa phú quý, để giữ cơ nghiệp của mình đến thiên thu vạn đại, và để có cơ hội ngắm nhìn non sông gấm vóc xinh đẹp của mình”. Vị đại thần nghe vua nói thế, bật cười: “Bệ hạ thử nghĩ xem, nếu ai cũng sống hoài không chết thì làm gì bệ hạ và hạ thần có được địa vị như ngày nay. Sở dĩ hôm nay bệ hạ có được ngôi vua là nhờ tiên đế thuận theo lẽ vô thường sinh tử. Nếu tiên đế sống cho đến hôm nay thì làm gì bệ hạ có cơ hội làm vua chứ”.
    Con người phải già, phải chết mới có đất cho các thế hệ sau ở; mới có thực phẩm, tài nguyên cho con cháu sử dụng. Nếu con người không già không chết thì các thế hệ sau lấy đất đâu mà ở, việc đâu mà làm vì người trước đã nắm giữ hết; nguồn tài nguyên không đủ sử dụng.
    Thế giới phải có vô thường mới thay đổi diện mạo. Con người phải có vô thường mới sinh ra, trưởng thành, mới lớn lên trở thành nhiều thành phần trong xã hội (kỹ sư, bác sĩ, thầy giáo…), trở thành mẹ, cha, ông, bà trong gia đình v.v… Vì có vô thường mà có con người và thế giới ngày xưa, có con người và thế giới hôm nay, có con người và thế giới mai sau. Vì có vô thường, có sự biến đổi không ngừng mà muôn sự muôn vật trên thế gian thiên hình vạn trạng, hết sức đa dạng và phong phú.
    Vì vô thường nên mới có sự trở thành, con người mới có cơ hội học tập, rèn luyện, tu hành để tiến bộ, phát triển nhận thức, tư duy, trí tuệ, tiến lên từ người ngu thành người trí, từ người xấu thành người tốt, người tầm thường thành người phi thường, từ phàm phu thành thánh nhân, Phật.
    Vô thường là một quy luật trong thế giới duyên sinh, vô ngã, vì thế không thể trốn chạy vô thường. Muốn vượt qua những niềm đau nỗi khổ mà chúng ta cho là do vô thường đem đến (già, bệnh, chết, mất mát tình yêu, sự nghiệp, danh tiếng, người thân…), không gì hơn nhận thức rõ về nó và tính vô ngã của vạn sự vạn vật, bớt bám víu, chấp thủ, bớt tham ái. Đó là tâm lý, nhận thức cần thiết. Còn hoạt động đời sống, cần sống thuận theo quy luật duyên sinh, nhân quả, chọn những nhân duyên lành mà gieo để gặt hái được những quả báo tốt đẹp trong đời sống, để đón nhận sự vô thường (những thay đổi, chuyển biến) xảy đến theo chiều hướng tích cực cho mình.

  2. Thật cám ơn bạn vì bài viết này. Dù bài viết này bạn viết để khích lệ bản thân, nhưng bạn biết không bài viết không chỉ có giá trị cá nhân mà nó cũng đã khích lệ những người bạn có cùng những suy nghĩ giống bạn. Và mình cũng trong số ấy, mình cũng có những cảm xúc giống bài viết trên…dù sao cũng cám ơn bạn thật nhiều!!!

  3. Thật cám ơn bạn vì bài viết này. Dù bài viết này bạn viết để khích lệ bản thân, nhưng bạn biết không bài viết không chỉ có giá trị cá nhân mà nó cũng đã khích lệ những người bạn có cùng những suy nghĩ giống bạn. Và mình cũng trong số ấy, mình cũng có những cảm xúc giống bài viết trên…dù sao cũng cám ơn bạn thật nhiều!!!

Comments are closed.