Chuyện của gà – Gà làm tuyển dụng

Tôi cũng từng là sinh viên, cũng đi xin việc, cũng bị chê này chê kia, và tôi cũng láo này láo kia 😀 sáng nay đọc 1 bài về email 1 sinh viên feedback cho đơn vị tuyển dụng về việc mình bị từ chối, tôi thấy rất buồn cười 😀 Cậu này cho rằng vị trí nhân viên kho không có gì vượt quá khả năng của cậu ta. Tuy là mô tả công việc đó chưa xem qua nhưng tôi đồng ý và tin chắc cậu này vào làm sẽ hoàn thành công việc. Có thể trong buổi phỏng vấn bị vấn đề nào đó mà akay người phỏng vấn, về ức chế mới tuột ra email này. Nhưng đừng nên đem chuyện cá nhân rồi vịn vào trường mà nói, làm ảnh hưởng hình ảnh 2 trường đại học lớn.

Là tôi tôi cũng không tuyển dụng đồng chí này vì tính chất công việc không cần quá chuyên môn hay sự sáng tạo mà thái độ hống hách, không có sự nghiêm tốn. Nhân viên kho cần lắm sự sáng tạo hay chuyên môn đại học sao? Tôi cần là sự tỷ mỷ, cẩn thận, đạo đức tốt trong công việc, cùng các kỹ năng nhập xuất… Trình độ đại học mới làm được sao? tôi tuyển trung cấp, cao đẳng cũng ok rồi, mấy cái này hoàn toàn training lại được, tuyển đại học làm chi cho tốn tiền mà thái độ như thế này.

Nói chứ, người ta thuê bạn không phải để bạn chỉ trích, thuê bạn để bạn làm việc và tuân theo (tất nhiên tùy vị trí công việc mà có những power flexible khác). Đặc biệt trong giao tiếp formal viết tắt, văn phong thái quá như thế là khó chấp nhận rồi, điều này ở trường đại học rất ít ai dạy các bạn, các bạn tự học hay đi làm rồi điều chỉnh. Cá nhân tôi cũng thấy viết blog mà viết tắt tùm lum, sử dụng Tiếng Anh, Tiếng Việt chí chóe…. chưa kể tôi hay nói bậy bậy nữa 😀 (nhưng trong công việc tôi không thế đâu 😀 ) Thời gian đi làm tôi cũng được qua vị trí tuyển dụng (Tuyển dụng vị trí kỹ thuật technical, tư vấn giải pháp pre-sale) cũng gặp rất nhiều chuyện theo tôi là vui 😀

1. Nghĩ mình thay đổi thế giới

Không phải là dập tắt ước mơ, nhưng ai ai ra trường từ một trường danh tiếng đều rất tự hào mình là số 1, là vào cty nào thì đánh đông dẹp bắc, là người làm việc hiệu quả, đam mê nhất. Điều này là tốt, có nhiều bạn thực sự là như thế, nhưng không qua lời nói, qua những việc ngta làm, qua những cái ngta đã làm.

Ngta bảo sinh viên nhút nhát, tôi thì chẳng thấy vậy, số ít thôi, sinh viên giờ khôn lanh có thừa, cũng nổ không ít, tôi ngồi hỏi mà cứ ừ ừ 😀 xem cậu ta nổ đến mức nào.

Đó là trong 1 lần phỏng vấn về vị trí kỹ sư lập trình hệ thống tôi hỏi cậu ta biết sử dụng ngôn ngữ đó không mà khi làm đề tài lại chọn 1 ngôn ngữ khác (dễ hơn), em ấy bảo biết nhưng do em muốn học hỏi thêm 1 ngôn ngữ nên em chọn ngôn ngữ dễ hơn đó. Tôi hỏi tiếp vậy nếu sử dụng phân hệ xuất nhập thông tin em dùng câu lệnh gì trong ngôn ngữ cũ (xuất nhập một câu text là dễ nhất trong lập trình), cậu ấy không biết, rồi tạo cơ hội các câu lệnh khác cũng không biết, cấu trúc dữ liệu thì chưa được học 🙁 so sad luôn.

2. Viết CV chưa có sự đầu tư

Đọc nhiều CV của các bạn mà cũng vui buồn không kém. Đành rằng lấy template trên mạng về điền vào, nhưng cũng không thèm xóa mấy cái chữ dạng watermark hay các kỹ năng chẳng liên quan gì đến công việc… Người tuyển dụng cảm giác bạn không có sự đầu tư vào bộ mặt của chính bạn. Mỗi quý bạn nên cập nhật CV bạn 1 lần. 2 quý mà không có sự cập nhật 1 cái performance highlight nào thì xem lại công việc bạn đang làm thực sự có hướng bạn đến mục đích bạn mong muốn hay không.

3. Thái độ buổi phỏng vấn rất “tự tin”

Tự tin trong ngoặc kép là láo láo đó 😀 khi mình đưa ra các tình huống giải quyết vấn đề, vì cty mình làm triển khai găp khách hàng nhiều, nên các chú nào không giải quyết vấn đề khéo hay nóng nảy thì sẽ khó làm việc lâu được, mình cố ép các bạn ấy vào thế khó để xem các bạn phản ứng thế nào… rất ít người vượt qua và thường hỏi ngược lại mình với ánh mắt rất không thiện cảm… việc nhận sai hay hứa khắc phục là chuyện bình thường, chuyên môn chưa cao, kinh nghiệm yếu sao không nhận lỗi được… các bạn cứ nghĩ mình phi thường lắm, nhưng khi đi làm việc con người với con người rất khó đấy.

Còn rất nhiều tình huống để giải quyết, kể chi tiết quá thì lan man… nhưng với cương vị một người đã làm tuyển dụng tôi xin nói rằng cty luôn thiếu người phù hợp, người tài… các bạn đừng than thất nghiệp, hãy bớt mộng tưởng, hãy tập trung học tập hơn đi. Than vãn không phải là cách giải quyết vấn đề.

Nói thế thôi, tôi cũng là ng nóng tính lắm 😀 viết bài này cũng phải phản quang tự kỷ nhiều =))

Và điều cuối cùng hay luôn biết cảm ơn và xin lỗi, đó là 2 điều cơ bản để bạn duy trì mối quan hệ đẹp. Hãy cảm ơn người phỏng vấn đã giành thời gian cho bạn, hãy cảm ơn công ty giúp mình học hỏi được nhiều điều… dù rằng bạn có thể không làm trong cty đó.

Ah, nói đi cũng nói lại, có nhiều người phỏng vấn cũng không giỏi lắm đâu, cũng hách dịch lắm (số ít thôi, vì những ai làm qua leadership hay HRM đều có kỹ năng con người rất tốt), nếu gặp người thế thì next đi, tôi cũng nhiều lần thế 😀 gặp nhau là có duyên rồi, đừng để lại ấn tượng không đẹp cho nhau. Hãy thử sống vị tha 1 lần bạn sẽ thấy nó tuyệt thế nào 😀 (Nói chứ giờ lục lại email hồi xưa bị từ chối, cũng chửi loạn cả lên 😀 )

Chúc may mắn,

K

[email protected]

Chuyện của gà – Gà đi xe đạp

Cuộc sống ngày càng khép con người ta vào những khuôn khổ dù bạn làm công việc gì đi chăng nữa, vẫn những áp lực, niềm vui hay lịch trình không thay đổi. Cách tương tác không thay đổi giống như câu chuyện con ếch trong chiếc ấm, vùng an toàn nhưng không phải là an toàn. Dạo sức khỏe yếu dần, bụng to vì ăn nhậu cũng không điều độ 😀 tôi quyết định tập thể dục, tối ra công viên chạy thì gái nhiều quá, khó tập trung 😀 , thế là tiện thể đi làm tôi lấy cái xe đạp thời sinh viên về đi coi như vừa tập thể dục, vừa làm phương tiện di chuyển chính, vừa tiết kiệm xăng cộ, tôi không thích khói bụi thành phố này lắm. Nhìn quả hình trên lòng tôi ko kém phần tự kỷ khi nhớ lại quãng thời gian đi phượt Tây Bắc đúng mùa hoa cải trắng, con người, khí trời, cảnh vật, cái nguy hiểm của những cung đường nữa… thời gian đó tôi cũng rớt vào tâm trạng như bây giờ.

Cảm giác thích lượn xe đạp vun vút qua các con phố, các đoạn ôm cua drift cũng phê lắm 😀

Điều tôi luôn hy vọng là sắp tới thành phố có con đường giành riêng cho xe đạp đi, tôi rất thích moving bằng xe đạp.

1. Chút lịch sử

Xe đạp đó thật sự mình mua từ hồi năm 1 đại học, hồi đó vào những năm 2006, sài gòn không bụi băm như bây giờ, hay do sức khỏe hồi đó còn tốt nên hàng tuần chạy xe từ Q9 vượt xa lộ hà nội vào đến đường Cao Thắng Q3, về nhà bà chơi, cũng 1 phần đi lấy cái báo giá Phong Vũ, Titan (hồi trước là Titan, sau này Hoàn Long mua lại), hâm thật, học công nghệ thông tin nên thích phần cứng, phần mềm là thế, mà hồi đó dân tỉnh lẻ cái gì cũng gà, không biết cài Windows XP, mà nói lý do tôi chọn cntt vì gì nó cũng ngớ ngẩn hồn nhiên không kém 😀

Mục đích mua xe đạp đi thời đó là đi học anh văn, móa, năm 1 chăm học kinh (Căn bản vì bưu chính viễn thông ít con gái quá, qua sư phạm kỹ thuật học thêm thôi 😀 ).

Nhưng không lâu sau đó bạn tôi ở sg có chuyện, phải chuyển chỗ ở, bạn khó khăn, không có phương tiện đi lại, thế là để xe bạn đi, bỏ học anh văn 😀 thế là ở trường chơi (tôi ở ktx) 😀 càng thích, thời gian này đẩy tôi xa rời girl, sang game (Tôi thật là người dễ bị cám dỗ mà).

Thời điểm đó tôi đi xe bus bị say, nhưng do ham chơi, do buồn buồn nên cố mà lên xe bus đi, phương tiện di chuyển chính lúc này là xe bus, nơi tôi hay đến nhất có lẽ là Coopmark ở ngã tư thủ đức, lên đó vui nhộn, cũng như xem sách chui 😀

2. Lấy lại xe

Tôi lấy lại xe chạy bữa đầu tiên từ Q7 về Tân Phú, má ơi, đuối, xe lùn quá, trước đi sao ko có cảm giác này. Phải sửa một số thứ nữa mới ổn được.

3. Cảm nghĩ sai khi đi xe đạp

Trước khi đi tôi nghĩ xe đạp moving chậm hơn xe máy trong thành phố. Nhưng sai lầm xe đạp moving rất nhanh, lách rất giỏi, tôi đi xe đạp còn nhanh hơn xe máy cùng quãng đường khoảng 4km.

Đi xe đạp oải vì khói bụi. Bình thường đi xe máy khẩu trang chết mịa mà vẫn oải, về nhà là nằm ườn ra, chẳng mún làm gì nữa. Nhưng đi xe đạp không khẩu trang, không nón (đi sáng sáng or chiều về mát mà) thế mà người về khỏe re, cảm giác ko oải oải như đi xe máy.

Hơn hết mình thấy mình sống chậm hơn như đi xe máy. Các bạn để ý xem đi xe máy bộ phân con người hoạt động được nhiều không? không nhiều, nhưng đi xe đạp coi như full mịa rồi, theo bài báo tôi đọc được trong quá trình vận động, tập thể dục các cơ hoạt động đồng thời cũng release stress.

Mong sau này có con đường nào chuyên đi xe đạp, tôi sẽ tìm cty nằm trên đường đó 😀 mà thôi nếu còn đi xe đạp thì còn FA dài dài quá, con gái đúng là suy nghĩ… 😀 thôi, sống phải theo chữ thích, vì chỉ có thik mới có sướng đc 😀

Ah mà có cái hay lắm, cùng 1 đoạn đường, ngày nào cũng dừng đèn đỏ, có thằng cu phát tờ rơi ngày mình đi xe máy thì nó phát, ngày mình đi xe đạp, nó đếch phát :D, móa mình cầm giấy cho nó cũng giúp nó hoàn thành công việc sớm hơn 1 tẹo, thế mà nó phân biệt vãi ra, nhìn vào bề ngoài có lẽ đánh giá được bên trong 😀

4. Tổng kết

Đôi khi bạn cần thay đổi theo chiều hướng lên hay xuống xem mọi người nhìn nhận bạn thế nào, dù thay đổi gì bên ngoài nhưng cái gốc, cái con người không thay đổi. Xem những người xung quanh bạn hàng ngày giao du với bạn qua cái gì…. 😀 Loại biến thôi, dễ mà… Khi nhận biết được điều này, thấy mọi chuyện về con người vs con người đơn giản, hạnh phúc đến và đi cũng bất ngờ 😀

Tự nhiên lảm nhảm bài này xong muốn lên Tây Bắc sống luôn quá. Không khí trên đó tuyệt, gái thì đẹp nữa 😀

Chúc mọi người luôn khỏe tay, khỏe chân, khỏe mắt, khỏe trí, khỏe chân 😀

K

[email protected]

Chuyện của Gà – Gà tập chơi máy ảnh

Bắt đầu với chuỗi chia sẻ những bài về Gà. Gà theo tôi hay nói là cái gì không biết, mới sự dụng, còn nhiều ngờ nghệch, cũng nhiều feeling dạng before – after.

1. Tại sao lại chơi DSLR?

Trong một lần đi chơi theo hội phượt của lớp đại học, đi Bình Ba thấy ae trong nhóm chơi DSLR, các máy ảnh dòng bán chuyên nghiệp, nó cao cấp hơn dòng compact du lịch 1 tí. Hồi đó mình ghét con này cực bởi vì nhìn vào ống ngắm view finder nhỏ tí, hồi trước ngắm vài lần đếch bít, ra hình choét lòe, với thông số nhiều cũng ngại (dân kỹ thuật nhưng ngại số vô đối).

Thuở đó sở thích chỉ là chụp bằng điện thoại thôi hehe, cũng đủ xài cơ bản, nói ra cũng hơi nhụt vì tìm hiểu DSLR thấy sự chuyên nghiệp chuyên môn trong ảnh ra thì chưa bít nhưng nhìn thấy chụp cũng thấy pro mẹ rồi 😀

Đùa thôi, tại tôi chụp trượt nhiều quá, hình ra xấu, ngta chụp đẹp, đố kỵ, thế là phải tìm hiểu chơi DSLR, ngta ra hình đẹp, mình cũng phải đẹp cỡ một 2 một 10.

2. Lang thang vnphoto.net

Tổng hợp đc các điều nghiệp dư cần phải biết https://vneconomics.com/nhat-ky-nghiep-du-choi-may-anh/

Thời gian này chưa mua máy, mới chỉ tìm hiểu lý thuyết nhưng cũng vào hội chém gió thôi rồi. Nhưng chụp ảnh trong đó có chụp chân dung, thấy chụp gái mà xinh cứ khen mẫu, trong khi các anh em trong đó toàn bàn về kỹ thuật, chụp khẩu bao nhiêu, để tốc thế nào, các bác xài ống này cảm nhận thế nào… Cảm giác hội này bị trung hòa với gái. Nghĩ lại thời gian này mình cũng hay, nhờ chơi DSLR mình thấy có vẻ bớt quan cái phù phiếm, quan trọng là nghệ thuật, vì 1 tấm hình ra đẹp theo ý mình rất khó.

Công nhận khi chơi rồi và khi nhìn vào 1 tấm hình có thể đoán các thông số bức hình, hình có bị chỉnh sửa (retouch) hay không. Hồi xưa thì làm ếu gì biết, hồi xưa thì gái đẹp là like rồi.

Giờ thì hình này để tốc bao nhiêu, bokeh thì khẩu khoảng bao nhiêu, thằng này chụp đêm thì đẩy ISO bao nhiêu nhỉ, body nó là body nào… chụp này thì chụp girl nhiều là bình thường thôi, nên giờ thấy cũng ko hám như trước 😀 cho thấy cái j thừa quá cũng ớn, cơm quá cũng phải phở…. just fun thôi, tôi ko thế đâu 😀

Link vào một số hình chụp cho thấy độ ma mị thế nào…

 

Đây là hình của tôi, chưa retouch gì trong chuyến chơi vừa giờ. https://vneconomics.com/ueh-dem-3-k22-di-choi-tay-ninh/

3. Mua lens là cái đau đầu nhất

Với hiểu biết nông cạn tôi đi tìm hiểu body trước, nghĩ đó là phần quan trọng nhất của máy ảnh cũng như đắt nhất. Cuối cùng duyệt canon vì canon chụp người đẹp, Nikon chụp cảnh đẹp, điều này do con chip xử lý về noise khác nhau. Với hội bạn toàn chơi canon, nên có gì mượn lens của nhau cũng đỡ.

Khởi động đam mê bằng con cà 30 dê 😀

Nhưng sự đời trớ chêu, lens nó muôn hình vạn trạng, cái gì cũng tốn, lens còn tốn tiền hơn cả body mới đau. Cuối cùng chọn đc fix40 hoặc fix50, thích fix40, nhưng có duyên mua fix50 của 1 người tốt bụng 😀 mới thấy những con người chân chính luôn rất nhiệt tình, mỗi khi gặp 1 ng sống đẹp ta càng thấy cuộc sống này đầy người tốt.

fix50 đếch gì bảo khẩu to chụp sáng thế mà buổi tối mình chụp tối hù, dần dần biết hơn thì thấy 1 bức ảnh đẹp thật khó. Nhiếp ảnh không phải là thu lượm khoảnh khắc mà là thổi hồn vào từng khoảnh khắc 😀

4. Sự khác biệt cầm điện thoại chụp và cầm DSLR chụp

Về độ tiện dụng điện thoại sẽ tốt hơn, nhỏ gọn nhanh.

Về độ đa dụng thì DSLR công năng hơn, chuyên dụng chụp hình sẽ khác. Có thể control bức ảnh tốt hơn so với chế độ chụp auto của điện thoại.

Có bao giờ bạn thấy điện thoại chụp 1000 tấm/1ngày chưa? hay đẩy tốc lên tới 1000. Không thể, DSLR vẫn có đất sống.

Khi cầm 1 chiếc DSLR bạn không có khái niệm tự sướng nhiều như trước. hồi trước thì hình nào cũng đu vào, giờ chụp cho mọi người, dù ko có mình cũng là hp rồi.

Khi đã cầm DSLR chụp thì cảm giác cầm điện thoại hay máy compact chụp rất chán.

Nhưng chơi DSLR là một con đường đầy đam mê cũng đầy khổ đau. Chẳng thế mà người pháp có câu: Muốn bạn của bạn nghèo đi, hãy tặng anh ấy một chiếc DSLR.

Biết chơi máy ảnh là một cái tốt, nhưng không biết chơi cũng là cái may đấy 😀

5. Sự khác biệt giữa biết và không biết

Trước tôi có một cậu bạn, cậu này luôn rất cứng trong các phát biểu của mình, hiểu biết thông thái đó. 😀 Bảo rằng máy ảnh xịn thì ISO cao. Thời đó mình có biết ISO là cái ếu gì đâu còn tưởng là tổ chức chuẩn hóa quốc tế theo các chuẩn 2001 hay 2008 nữa chứ :D, mà đúng là máy ảnh có thông số đó, nên cũng ừ, nghĩ thằng này giỏi. Nhưng biết rồi thì thấy cái đó là chỉ nghe chém bên ngoài về nói lại thôi, ISO không phải là thông số quan trọng nhất. Cái gì không biết là bình thường, sao phải xoắn 😀 tôi dân cntt mà tôi gà bộ Offfice là bình thường chứ sao đâu 😀

Rồi chuyện máy ảnh có quay phim nữa 😀 đúng là compact có, tiện dụng vãi cả ra. Nhưng DSLR quay rất hại sensor, thường ai bất đắc dĩ lắm mới lấy máy DSLR ra quay, và đó là các dòng sau này.

Máy ảnh có cảm ứng hay không 😀 thôi tư tưởng máy compact nói chuyện khó quá 😀 cứ trả lời là không thôi (Các dòng sau này có cảm ứng như 700D), cảm ứng chỉ nhanh khâu cấu hình thôi, còn vẫn sử dụng phím + bánh răng để di chuyển lẹ hơn.

máy ảnh có bluetooth không 😀 cái này là khó đỡ nhất :D, ý là chụp hình xong bắn qua điện thoại ngay, 😀 cứ như 1 chiếc điện thoại. 😀 thôi thì bạn nên mua cái điện thoại mà chụp, các tính năng trên không phải là giá trị lõi của 1 con DSLR. 😀

Nói chung chơi vui lắm, tiền cũng bỏ nhiều, nên nếu có time thì đừng lăn tăn.

Chơi máy ảnh tôi không phải để post faceboôk để like hay comment, tôi chơi là vì tôi thích, vì tôi muốn lưu giữ lại khoảnh khắc đẹp của người tôi yêu mến. Không ai tắm trên 1 dòng sông 2 lần.

Chúc các bác luôn khỏe chân, khỏe tay, khỏe mắt, khỏe đam mê,

K

[email protected]