Tôn giáo nào là tốt nhất?

Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về “Tôn giáo và tự do” có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi cùng tham dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh nghịch vừa tò mò:
Theo Ngài, tôn giáo nào hiện nay là tôn giáo tốt nhất ?

Tôi nghĩ ngài sẽ nói: “Phật giáo Tây tạng” hoặc “Các tôn giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.

Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi… Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh. Ngài trả lời:
– Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa ta tới gần Thượng Đế, và làm cho ta trở thành con người tốt hơn.

Để giấu sự bối rối của tôi trước 1 câu trả lời đầy khôn ngoan như thế, tôi hỏi:
– Cái gì làm cho tôi trở nên tốt hơn?

Ngài đáp:
“Tất cả cái gì làm anh
Biết thương cảm hơn
Biết theo lẽ phải hơn
Biết từ bỏ hơn
Dịu dàng hơn
Nhân hậu hơn
Có trách nhiệm hơn
Có đạo đức hơn”.
“Tôn giáo nào biến anh thành như vậy là tôn giáo tốt nhất”.

Tôi thinh lặng giây lát, lòng đầy thán phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả lời đầy khôn ngoan và khó phản bác:

– Tôi không cần biết bạn có theo tôn giáo nào hay không, điều quan trọng là thái độ của bạn với tha nhân, với bằng hữu, với gia đình, với nơi làm việc, với công đồng, với thế giới.

  • Hạnh phúc không phải là định mệnh, mà là vấn đề chọn lựa.
  • Bạn hãy thận trọng về các tư tưởng, vì tư tưởng sẽ sinh ra lời nói,
  • Bạn hãy thận trọng về lời nói vì lời nói dẫn đến việc làm
  • Bạn hãy thận trọng về việc làm, vì việc làm dẫn đến thói quen
  • Bạn hãy thận trọng về thói quen vì thói quen làm thành tính nết
  • Bạn hãy thận trọng về tính nết vì tính nết đưa tới số mạng
  • Mà số mạng chính là đời của bạn.

Và Đức Đạt Lai Lạt Ma kết luận: Đó là sự thực.
Không có tôn giáo nào cao hơn Sự Thực.

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở? – Từ Đạo Tâm

Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:
-Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy

Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:
– Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!

Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:
-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.
Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

  • Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.

-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

  • Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
  • Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
– Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”

  • Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”

  • Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
    -Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”

-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.

Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?

Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!

Từ Đạo Tâm
HN

NGHỊCH LÝ NHÂN SINH

1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi.Con cái thích vòi mà không biết trả.
2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời.Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.
3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường.Bước chân ra đường kính phường trộmcướp.
4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han.Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.
5. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay.Cha mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.
6. Cha mẹ còn chẳng thơm thảo bát canhrau.Mai khuất núi rồi xây mồ to, mả đẹp.
7. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ,góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.
8. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ.Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.
9. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không.Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.
10. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi,nhưng quên lời mời cơm Cha, trà Mẹ.”

Ngày thứ 1 dậy sớm – Phát hiện nhiều bí mật chưa bao giờ biết :D

Ngày nay là ngày đầu tiên dậy sớm từ nửa năm ở cái khu này 😀 Sớm ở đây là phải sớm hơn 5am nhé 😀

Noted một vài highlight cho bữa đầu tiên:

  • Xóm mình có rất nhiều mèo
  • Cảnh làm đường thâu đêm của các chú công nhân
  • Shop ba con sâu ở ngã 3 😀
  • Lúc nhúc các bà các chị tập Aerobic
  • Người già tập thể dục nhiều hơn người trẻ
  • Bọn chim chíp tập thể dục, các em bé tập thể dục, người già tập thể dục thế nào…
  • Tắm táp ăn sáng 😀

Dạo này thấy sức khỏe xuống cấp trầm trọng, chưa tới cuối tuần mà cảm thấy người uể oải, năng lượng sống cạn kiệt (Dùng từ năng lượng có vẻ giống đa cấp nhỉ 😀 tôi rất ghét cái từ này 😀 , Sau này sẽ có bài cảm nhận về đa cấp riêng :D, nói đa cấp nhiều khi lại nghĩ tiêu cực, dân trong “nghề” ngta gọi là bán hàng theo mạng hay MLM 😀  )

Kế hoạch này đáng nhẽ lauching từ 2 bữa trước nếu cái điện thoại cùi cùi Android nó dở chứng. Mình thật là ếu thấy android có tí gì gọi là smart phone 😀 hệ điều hành stupid mị dân nhất mình từng biết. Ah, có người quan niệm smart phone là có cảm ứng và chụp ảnh nhiều chấm mới vãi chứ 😀 hehe

Bình thường hẹn trên con vợ chính black berry là tới 7am mới dậy, tối qua phải chỉnh lại cho ẻm nó lên tới 5am.

Sáng dậy, có vẻ đơ đơ vì vẫn còn di chứng hôm qua ăn bánh đậu xanh 😀 (Xem thêm:

Sợ lì lì là ngủ tiếp thế là bật dậy xỏ giày ra luôn. Định mệnh cổng khóa 🙁

Phải trèo cổng, vãi lúa, tinh thần thể thao của mình cao vãi (Dậy sớm rồi không lẽ đi ngủ), Phát hiện đầu tiên là xóm mình rất nhiều mèo, mình ghét nhất con mèo, tùy rằng nhà cũng có nuôi mèo. Chẳng là hồi nhỏ mình rất thích nuôi chim và nuôi gà (gà con), móa mấy con mèo toàn ăn chim mình (Ý mình nói chim là chim, chứ ko phải là chim), có lần kiên quyết bỏ nhà đi nếu bố mẹ cứ nuôi mèo.

Sau đó ít lâu nhà ko nuôi mèo nữa và cũng phải hơn chục năm nay không nuôi nữa rồi. Có 1 số bạn gái thích mèo 😀 chắc mình nói ra nhiều người ghét mình =))

Từ nhà tới công viên khoảng 1km, đi bộ ra cũng phát hiện nhiều điều, cái bà đầu ngõ bán bún sáng sáng hay ăn dậy muộn vkl, 5h vẫn chưa dậy, chứng tỏ bà ấy toàn nấu đêm rồi sáng ra hâm lại cho anh em ăn, sau này cạch, chỗ mình tin tưởng ăn uống lại không như mình nghĩ.

Đi ra ngoài đường thì thấy các tiệm bánh cuốn, nước đậu xanh, đậu đen gì xúng xính làm rồi (lại nói tới đậu xanh, chắc khẩu phần ăn của năm mình ko cho món đó vào thực đơn của mình nữa)

Đi xa hơn chút có quan cơm tấm, có em bé nướng sường (Chắc cỡ 12 tuổi), ngoan ghê, nhớ là bây giờ mới 5am nhé, con nít mà phụ bố mẹ thế là ngoan lắm. Vì hồi nhỏ nhà mình bán bún riêu mình cũng dậy sớm phụ (… ăn phụ 😀 ).

Đến ngã ba thấy các em xanh đỏ xúng xính chỉnh quần áo tiễn khách ở khách sạn 😀 các em này em mặt rất căng như cái bánh bao, em thì mặt toàn xương, thấy cũng hơi hãi, chắc nhắm mắt trong khi hành sự quá 😀

Trước đó không hề biết có cái dịch vụ đó ở khu mình, chỉ biết có cái shop Ba Con Sói ở đó thôi, bây giờ vắng để ý mới thấy có cái khách sạn ở giữa, bên tay trái là BCS, bên tay phải là tiệm thuốc tây. Quá giỏi cho đầu óc kinh doanh các cô chú này 😀 đây gọi là lý thuyết chuỗi cung ứng sử dụng JIT (Just In Time) đó.

Just In Time là đúng lúc theo mô hình hiện đại, dạng như khi cần mới làm. Khách vào mua BCS, rồi vào khách sạn abc xyz… sau khi ra có tiệm thuốc tây muốn phòng ngừa hay đau đầu chóng mặt cũng có cả 😀 😀 😀

Rồi, thế là note vào danh bạ 1 địa điểm có thể check in =))

Vừa tới công viên đã thấy sự lúc nhúc của các khối mỡ trong khuôn viên rồi. Mấy bà mấy cô này còn dậy sớm hơn cả mình.

Do sáng nay đi có đeo kính, bởi vì sợ đi đêm bị hiếp, đeo kính còn thấy đường mà chạy.

Đảo qua 1 vòng thấy toàn người già tập, rất ít thanh niên nhé. Mới thấy tuổi trẻ mình thế nào.

Tập buổi tối thì toàn thanh niên, ít người già, buổi sáng thì ngược lại. Để ý 1 tí thì thấy mấy người tập buổi sáng không cầu kỳ ăn mặc như tụi “đi diễn” buổi tối, quần áo đẹp, hợp mốt, hơạc ít nhất phải ăn mặc như dân thể thao 😀 … mình thích cách sống là chính mình và ếu phải care ng# nghĩ gì 😀

Đi tới 1 vòng mới phát hiện nhóm tập aerobic cũng chính là nhóm tập tối qua nhưng còn toàn người già tập (Cô giáo vẫn chuẩn body 😀 )

Nhưng điều mình ấn tượng và cảm thấy vui nhất là thấy 2 nhóc tầm 8 tuổi, rất dễ thương 😀 áo đỏ, giày biz đỏ, đội mũ đỏ nữa (Hồi nhỏ mình rất thik đội mũ đỏ 😀 ) nhìn thấy thèm có con gái ghê luôn (càng ngày càng nản chuyện cưới vợ, chỉ thích có con)… Nhưng nghĩ đi nghĩ lại là ích kỷ, vì con gái sau này lớn lên không có mẹ cũng tội lắm, nên cưới vợ sinh con là chuẩn mực, không thể vì sự ích kỷ của mình mà ảnh hưởng con trẻ được 😀

Nghe bài all my life – Shayney Ward hồi sinh viên hay nghe 😀 bài này hay

List nhạc của tôi tây tàu VN lẫn lộn và luôn nghe random, các bài luôn có sự ngẫu nhiên, cuộc sống cũng thế. Tuy rằng list khoảng 100 bài thôi nhưng nghe không bị nhàm chán như là kiểu phân thành nhạc nước ngoài, nhạc VN, nhạc không lời, Rock…

Đến khoảng 6h bọn líp chíp ra sân. Định mệnh chúng nó, mấy đứa ranh, ăn mặc như ca sỹ đi tập thể dục, chắc cỡ 12-15 tuổi, con gái son phấn, môi đỏ choét. Mày mà là con tao tao đánh cho vỡ thớt… mà có tập mẹ đâu, dán mắt vào điện thoại, đi chụp hình, post facebook, tội nghiệp cho con nít bây giờ quá, tí tuổi thì cứ ipad, iphone, bố mẹ còn khoe con mình thông minh biết xài điện thoại nhanh, giỏi… chỉ biết cưới nhạt, tôi thấy tụi nó tội hơn bọn tôi khi nhỏ rất nhiều (Tôi sinh ra ở miền quê nghèo nhưng tuổi thơ có thể nói là đẹp) Sau này có con cũng tống về quê hết, ông bà nội thích nuôi, cứ thích dắt cháu đi câu cá thôi 😀

Đi về tắm táp, thoải mái và đi ăn sáng, viết cảm nhận Day1 của mình 😀 chuẩn bị đi làm thôi.

Tóm lại dậy sớm là một thói quen tốt giúp bạn thoát khỏi cái sự hối hả cuộc sống, dậy cái tất bật vệ sinh cá nhân, ăn sáng rồi đi làm, trong giờ làm thì bị quay như chong chóng. hãy giảnh 1 chút khoảng thời gian cho bản thân khởi đầu ngày mới, dùng thời gian đó relax, setup plan cho cả ngày.

Dậy sớm tốt, nhưng Kevin ah, đây mới chỉ là bữa đầu tiên thôi… đừng có ti toe sớm, mai dậy muộn thì ở đó mà nổ đê…

 

Good luck! Chúc ACE luôn sức khỏe và có life style tốt,

Kevin

[email protected]

Chuyện bầy thỏ

Trong một khu rừng sâu, xanh mát và yên tĩnh có một bầy thỏ đang trú ngụ.

Cứ mỗi lần có một chiếc lá rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh xào xạc, hay một chú sóc nhảy nhót trên cành làm gãy mất một nhánh cây non, thì bầy thỏ lại giật thót cả mình và run rẩy hoảng sợ. Chúng rất nhút nhát.

Một ngày nọ, bỗng có một cơn gió to thổi qua những ngọn cây gây nên âm thanh ào ào khủng khiếp, còn những cành cây thì bị nghiêng ngả dữ dội.

Điều này làm bầy thỏ hoảng sợ đến nỗi tất cả chúng đều giật bắn mình, rồi chúng cố hết sức chạy thật nhanh để thoát ra khỏi khu rừng – nơi vốn là nhà của chúng.

Chúng nói với nhau:

Continue reading “Chuyện bầy thỏ”

Học làm người là điều quan trọng nhất trong việc học

Nay mới đi ăn cơm gần trường bách khoa, ngồi với 1 anh tóc đã hoa râm. Vì gần trường sinh viên nên cũng có một số bạn sinh viên qua đây ăn cơm. Lúc đi ra có một cậu đi ra nhanh tông vào bàn ăn cơm của tôi, khiến đổ tô canh vào ông khách của tôi. Điều nay là bình thường vì có thể vội, nhưng điều quan trọng là khi gây ra cho người ta điều nay cũng không quay lại xem có bị gì hay 1 câu xin lỗi cũng không có, đi ra rất hiên ngang và cười tươi 😀

Kỹ sư, cử nhân hay thạc sỹ ư? đừng tinh tướng thế. Tôi thấy khi càng đạt đến đỉnh cao trong một lĩnh vực nào đó người ta càng trở nên điềm tĩnh và tinh tế.

Tôi và khách chỉ cười. Tự chợt nhớ bài học về triết học quy luật đánh đổi, ổn định chính trị, kinh tế phát triển thì có 1 cái phải giảm, đó là đạo đức xã hội giảm xuống. Điều này đúng không, tự mỗi người nghiệm ra và điều chỉnh thôi.

Lại nhớ đến văn hóa đi xe ngoài đường lại càng buồn cười hơn. Đi xe đẹp, quần áo giày hiệu, tóc tai bóng mượt, kính Rayban, đang đi thưởng ngoạn làm cái choẹt… nhổ nước bọt 😀 bó tay.

Đi xe ban đêm khó chịu và gây nguy hiểm nhất là đề đèn trước chiếu lên (pha hay cốt gì đó, hehe, xe thì tôi hơi kém… 😀 ) đã nhiều lần tôi bị chiếu thẳng vào mặt, khiến tầm nhìn bị hạn chế vô cùng… Các bạn có phát hiện điều này không? hay nghĩ đó là bình thường.

Ah, tiện thể nói về đi đường cái tội xi nhan khi qua đường, nhiều người than sao tội vớ vẩn thế mà phạt, bày ra ăn tiền ah… tội này phạt thật nặng mới đúng, rất nguy hiểm cho người đi sau. nhiều bác hơi già già hay non non tí đang đi dừng xe cái roẹt ở giữa đường chỉ để xem đằng sau có ai không mới qua đường… tôi không biết mọi người học luật lái xe an toàn làm gì.

Rồi giờ vào nhà bạn bè hay đồng nghiệp ở thành phố, một số người có con cái rồi, bọn nhỏ giờ như cụt lưỡi hay sao đó, không biết chào hỏi, bố mẹ thì khoe con thông minh biết chơi ipad biết nghịch máy tính… có thể tôi hơi cổ điển nên thấy điều nay buồn cười và tội nghiệp bọn nhỏ so với tuổi thơ của chúng tôi rất nhiều. Ừ thì mọi người cứ nghĩ là thời bây giờ chúng nó phải thế… phải thế thì phải thế thôi 😀

Phải học thêm hoàn thiện thôi, học ăn học nói học gói học mở.

Ít liên quan nhưng topic này trên tinh tế về người con hứa tặng cho cha chiếc xe khi cha 57 tuổi, lúc đó con mới có 8 tuổi. Thật đẹp http://www.tinhte.vn/threads/con-trai-tang-cha-chiec-chevy-doi-1957-nhan-ky-niem-sinh-nhat-lan-thu-57.2310926/

Chúc ACE tháng 6 này nhiều hạnh phúc,

Kevin

[email protected]

P/S dạo gần đây rất nhiều a/c gởi email chia sẻ, cảm ơn sự góp ý của mọi người nhé. 😀

Nghệ thuật sống – Cách hành xử thông minh

Ngày xưa, có một người nông dân và một người thợ săn là hàng xóm của nhau. Người thợ săn nuôi một đàn chó rất dữ tợn và khó bảo, chúng thường nhảy qua hàng rào và rượt đuổi đàn cừu của người nông dân. Người nông dân bảo người hàng xóm rằng hãy trông nom đàn chó cẩn thận, nhưng xem ra những lời đó đã bị bỏ ngoài tai.

Một ngày nọ, đàn chó lại nhảy qua hàng rào, chúng đuổi cắn đàn cừu và làm nhiều con trong đàn bị thương nặng.

Lúc này, người nông dân không thể chịu đựng thêm nữa. Anh ta bèn lên phủ báo quan. Vị quan chăm chú lắng nghe đầu đuôi câu chuyện rồi nói:

– Ta có thể phạt người thợ săn và bắt anh ta xích hoặc nhốt đàn chó lại. Nhưng anh sẽ mất đi một người bạn và có thêm một kẻ thù. Anh muốn điều gì: Một người bạn hay một kẻ thù làm hàng xóm của mình?

Người nông dân trả lời rằng anh muốn có một người bạn hơn. Vị quan nghe vậy bèn phán:

– Được, vậy ta sẽ chỉ cho anh cách để vừa bảo vệ đàn cừu, vừa giữ được một người bạn.

Continue reading “Nghệ thuật sống – Cách hành xử thông minh”

10 điều nông nổi của giới trẻ

1. Nhuộm tóc lòe loẹt, ăn mặc “thiếu vải”. Lớn lên mới hiểu, muốn có bạn bè đàng hoàng, trước tiên mình phải đàng hoàng đã.

2. Chạy xe máy và phóng nhanh, rú ga. Nhưng vài năm sau, họ lại căm ghét bọn trẻ thích thể hiện như họ ngày ấy. Đơn giản vì càng lớn, ý thức càng cao và họ hiểu rằng, việc làm “anh hùng xa lộ” có thể để lại nhiều hậu quả đáng tiếc.

3. Bỏ học nhiều buổi để đi chơi cùng bạn bè. Để rồi khi bạn bè bắt đầu vui chơi, hưởng thụ, họ lại phải học hành và làm việc vất vả.

4. Có bao nhiêu tiền là xài hết, vì “tuổi trẻ có mấy khi”. Để rồi những lúc ốm đau, bệnh tật, lại phải chạy vạy khắp chốn. Nhìn bạn bè sắm sửa được đủ thứ nhờ tiền tiết kiệm, lại bắt đầu tặc lưỡi: “Giá mà hồi đó biết lo xa hơn”.

5. “Cặp kè” hết người này đến người khác, hời hợt trong tình yêu, thích “nhận lại” chứ không “cho đi”. Lớn lên một chút, bạn bè đều đã có người yêu, bản thân vẫn cô đơn một mình.

6. Không trân trọng sức khỏe của mình. Khi trưởng thành mới nhận ra được “hậu quả” thì đã muộn.

7. Thích “làm quá” lên, một chuyện chẳng có gì cũng buồn cả tuần. Khi họ bước qua tuổi trẻ, họ nhận ra có những nỗi buồn chỉ muốn giấu cho riêng mình.

8. Muốn “hơn thua” với tình địch và hay “dằn mặt” đối thủ.Lớn rồi thì họ lặng lẽ hơn, cạnh tranh một cách công bằng hơn, biết nhường nhịn hơn.

9. Khi yêu thì yêu hết mình, để rồi tình yêu không còn thì đau khổ cùng cực. Lớn lên họ nhận ra rằng, đôi khi tình yêu cần phải lí trí một chút.

10. Chỉ vì lòng đố kị mà đánh mất đi nhiều người bạn tốt. Càng lớn chúng ta càng khó tìm được một người bạn thật sự hiểu mình.

P/S: Thấy nhiều cái cũng đúng nên share về ^^

14 việc nên làm vào cuối tuần để cân bằng cuộc sống

1. Dành thời gian cho gia đình và bạn bè: Điều này đặc biệt quan trọng đối với những ai đã không dành nhiều thời gian cho những người mà họ thương yêu trong suốt tuần.

2. Tập thể dục: Mọi người đều cần phải tập thể dục. Đây là một cơ hội tuyệt vời để thư giãn đầu óc và nghĩ ra những ý tưởng mới.

3. Theo đuổi niềm đam mê: Những người thành công thường dành nhiều thời gian cho những gì quan trọng hoặc vui vẻ.

4. Đi nghỉ mát: Đi đâu đó vào cuối tuần khiến chúng ta lấy lại tinh thần sau hàng mớ công việc áp lực trong suốt tuần.

5. Ngắt kết nối: Hấu hết những người thành công sẽ tránh xa thư điện tử trong một khoảng thời gian.

Continue reading “14 việc nên làm vào cuối tuần để cân bằng cuộc sống”